Phạm Văn Sỹ – Người lính năm xưa, điểm tựa hôm nay của bản làng
Trần Ngọc Diễm
Ở thôn Làng Mới, xã Bản Xèo, tỉnh Lào Cai, cựu chiến binh Phạm Văn Sỹ bắt đầu cuộc sống sau quân ngũ bằng một tài sản rất nhỏ: vài con lợn giống.
Nhưng từ vài con lợn ấy, ông đã từng bước xây dựng cuộc sống gia đình ổn định và trở thành người tích cực giúp đỡ đồng đội, bà con trong bản.
Trở về với quyết tâm thoát nghèo
Phạm Văn Sỹ sinh năm 1975.
Năm 1997, ông rời quân ngũ trở về quê.
Thời điểm ấy, gia đình còn nghèo.
Không có nhiều vốn.
Không có điều kiện thuận lợi để đầu tư lớn.
Nhưng trong suy nghĩ của người lính vừa trở về, có một điều rất rõ:
Phải thoát nghèo bằng chính sức lao động của mình.
Ông bắt đầu từ những gì mình có.
Vài con lợn giống.
Một khu vườn.
Một ít đất sản xuất.
Và đôi bàn tay lao động.
Ông tự tìm hiểu kỹ thuật chăn nuôi, học cách tận dụng những nguyên liệu sẵn có để giảm chi phí.
Có tiền từ một lứa lợn, ông lại dành dụm để đầu tư cho lứa tiếp theo.
Cứ từng bước như vậy, mô hình kinh tế gia đình dần hình thành.
“Làm nhỏ trước, vừa làm vừa học”
Đó là cách ông Phạm Văn Sỹ bắt đầu.
Không có vốn thì làm nhỏ.
Chưa có kinh nghiệm thì học.
Có kết quả thì mở rộng.
Cách làm này rất phù hợp với hoàn cảnh của gia đình ông.
Thay vì vay một khoản tiền quá lớn để đầu tư ngay từ đầu, ông từng bước tích lũy.
Nhờ vậy, khi mô hình phát triển, ông cũng có thêm kinh nghiệm để quản lý.
Mô hình khép kín
Ngày nay, gia đình ông duy trì đàn khoảng 21 con lợn đen, trong đó có 5 con lợn nái để chủ động nguồn giống.
Mỗi năm đàn lợn sinh sản hơn hai lứa.
Lợn con được nuôi khoảng 5 tháng thì xuất bán.
Điều đặc biệt là ông tận dụng nhiều nguyên liệu tại chỗ.
Gạo được nấu thành rượu.
Bỗng rượu kết hợp với cám, ngô và cây chuối trở thành nguồn thức ăn cho đàn lợn.
Nhờ vậy, chi phí được giảm đáng kể.
Mỗi năm gia đình ông xuất bán khoảng 3 tấn lợn hơi.
Bên cạnh chăn nuôi, gia đình còn có nghề nấu rượu và cửa hàng tạp hóa.
Tổng thu nhập sau khi trừ chi phí đạt trên 100 triệu đồng mỗi năm.
Điều khiến ông vui nhất
Nhưng khi nói về thành quả, Phạm Văn Sỹ không đặt tiền bạc lên đầu.
Ông cho rằng điều vui nhất là gia đình đã không còn cảnh thiếu trước hụt sau.
Bốn thành viên trong gia đình được chăm lo tốt hơn.
Và khi kinh tế ổn định, ông có điều kiện giúp đỡ những hộ còn khó khăn bằng kinh nghiệm và những gì mình có.
Đó là một cách nghĩ rất đẹp.
Bởi mục tiêu cuối cùng của việc phát triển kinh tế không chỉ là có thêm tiền.
Đó còn là tạo ra một cuộc sống tốt hơn cho gia đình và có khả năng giúp người khác.
Từ người làm kinh tế đến Chi hội trưởng
Suốt 10 năm, ông Phạm Văn Sỹ làm Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh thôn Làng Mới.
Ở vị trí ấy, ông tích cực vận động hội viên thay đổi cách làm ăn, mạnh dạn phát triển kinh tế và giúp nhau thoát nghèo.
Ông cũng tham gia các phong trào giữ gìn an ninh trật tự và xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư.
Như vậy, người cựu chiến binh này không chỉ xây dựng một gia đình ổn định.
Ông còn trở thành một người có trách nhiệm với cộng đồng.
Người lính vẫn còn trong đời thường
Chiến tranh đã kết thúc từ lâu.
Nhưng tinh thần đồng đội vẫn còn.
Ngày trước, đồng đội cùng nhau vượt qua gian khổ.
Ngày nay, họ cùng nhau tìm cách phát triển kinh tế.
Ngày trước, người lính phải biết dựa vào nhau để hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày nay, người cựu chiến binh lại chia sẻ kinh nghiệm để hội viên cùng thoát nghèo.
Đó là một sự tiếp nối rất đẹp.
Bài học cho học sinh
Câu chuyện của Phạm Văn Sỹ có thể giúp học sinh hiểu rằng thành công không nhất thiết phải bắt đầu bằng một điều lớn lao.
Một vài con lợn giống cũng có thể là điểm khởi đầu.
Điều quan trọng là biết tận dụng những gì mình có, chịu khó học hỏi và kiên trì.
Đồng thời, khi mình đã tốt hơn, hãy nghĩ đến việc giúp đỡ người khác.
Kết thúc
Ở vùng núi Lào Cai, một người lính năm xưa hôm nay không còn hành quân.
“Chiến trường” của ông là chuồng lợn, gian bếp, cửa hàng nhỏ và những công việc của thôn bản.
Nhưng phẩm chất người lính vẫn hiện diện.
Đó là sự cần cù.
Là trách nhiệm.
Là tinh thần đoàn kết.
Và là mong muốn để những người xung quanh cùng tiến bộ.



