Bài viết

Phạm Văn Thắng – Dấu chân người lính năm 1973

Người lính thời chiến không chỉ đối mặt với gian khổ mà còn phải đối mặt với nỗi nhớ. Nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ người thân, nhớ mái nhà và cánh đồng quê hương. Nhưng mỗi khi nhiệm vụ gọi tên, người lính lại phải gác tình riêng sang một bên.

Thanh Hóa15/09/2026Trịnh Thị Ánh Ly (Xã Ba Đình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Văn Thắng – Dấu chân người lính năm 1973

Năm 1973, Phạm Văn Thắng, người con của thôn Tứ Thôn, xã Ba Đình, tỉnh Thanh Hóa, lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc chiến tranh vẫn còn tiếp diễn, và đối với một thanh niên quê hương khi ấy, khoác lên mình màu áo lính đồng nghĩa với việc bước vào một chặng đường chưa biết ngày trở lại.

Sinh năm 1950, ông Thắng thuộc thế hệ đã trải qua những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Những gì ông chứng kiến và trải qua trong quân ngũ trở thành ký ức theo ông suốt cả cuộc đời.

Người lính thời chiến không chỉ đối mặt với gian khổ mà còn phải đối mặt với nỗi nhớ. Nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ người thân, nhớ mái nhà và cánh đồng quê hương. Nhưng mỗi khi nhiệm vụ gọi tên, người lính lại phải gác tình riêng sang một bên.

Ở ông Thắng, sự mạnh mẽ không thể hiện bằng những lời nói lớn lao. Nó nằm trong cách ông chịu đựng gian khổ, giữ vững tinh thần và cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.

Những năm tháng ấy đã rèn cho ông một tính cách đặc biệt: ít nói nhưng sâu sắc, không thích kể công nhưng luôn nhớ những người đã cùng mình đi qua gian khó.

Ngày trở về, quê hương vẫn là nơi ông muốn gắn bó nhất.

Sau chiến tranh, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Người lính trở về lại tiếp tục làm ruộng, lao động và xây dựng gia đình. Không còn tiếng súng, nhưng phía trước vẫn là những ngày tháng phải tự mình gây dựng cuộc sống.

Ông Thắng không ngại khó. Những công việc nặng nhọc của cuộc sống nông thôn được ông đón nhận bằng đôi bàn tay đã quen với gian khổ.

Ông thường nhìn những việc nhỏ bằng một cách rất khác. Có thể một mùa lúa tốt không phải là chiến công, một căn nhà được sửa sang không phải là thành tích, con cái trưởng thành cũng không phải điều gì lớn lao đối với xã hội. Nhưng với một người lính đã đi qua chiến tranh, đó là những thành quả vô cùng quý giá.

Bởi ông hiểu: sau chiến tranh, được sống một cuộc đời bình thường chính là một điều may mắn.

Trong gia đình, ông luôn coi trọng sự hòa thuận. Với bà con, ông sống chân tình, trọng nghĩa. Những câu chuyện về quân ngũ ông không thường xuyên kể, nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội, ánh mắt người cựu chiến binh lại có một sự trầm lắng rất riêng.

Có những người đã trở về. Có những người mãi mãi nằm lại. Chính vì vậy, ông càng quý trọng cuộc sống hôm nay.

Năm tháng đã đi qua rất xa ngày nhập ngũ 1973. Người thanh niên năm nào giờ đã bước vào tuổi xế chiều. Nhưng những bài học từ chiến tranh vẫn còn nguyên giá trị: biết yêu thương, biết chia sẻ và biết trân trọng hòa bình.

Câu chuyện của Phạm Văn Thắng là câu chuyện của một thế hệ đã dành tuổi trẻ cho đất nước rồi trở về lặng lẽ dựng xây quê hương.

Dấu chân người lính có thể mờ theo thời gian, nhưng những gì họ đóng góp cho bình yên hôm nay thì vẫn còn ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phạm Văn Thắng – Dấu chân người lính năm 1973 | Câu chuyện thời hoa lửa