Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

PHẠM VĂN TRANH - NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI GIỮA NHỮNG NGÀY LỬA ĐẠN

Phạm Văn Tranh - Chi hội phó Chi hội CCB thôn An Bình

Hải Phòng07/03/2026Chi đoàn An Bình (Chi đoàn An Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Văn Tranh – Nghĩa tình đồng đội giữa những ngày lửa đạn

Một buổi chiều đầu hè, nắng vàng trải nhẹ trên con đường làng An Bình. Chi đoàn thôn An Bình tổ chức chuyến thăm các cựu chiến binh đã từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Điểm dừng chân hôm ấy là ngôi nhà giản dị của bác Phạm Văn Tranh, sinh năm 1956 – người lính từng trực tiếp chiến đấu trên chiến trường khốc liệt.

Bác Tranh đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu. Dáng người đã có phần chậm chạp theo năm tháng, nhưng ánh mắt bác vẫn ánh lên sự cứng cỏi của một người từng đi qua chiến tranh. Khi được hỏi về những năm tháng trong quân ngũ, bác lặng đi một lúc rồi chậm rãi kể lại những ký ức của thời hoa lửa.

Những năm chiến tranh ác liệt, bác Tranh cùng đơn vị hành quân và chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Bom đạn của kẻ thù dội xuống liên tục, rừng sâu thì thiếu thốn đủ bề. Không chỉ phải đối mặt với súng đạn, những người lính còn phải chống chọi với bệnh tật, sốt rét rừng và nhiều căn bệnh nguy hiểm khác.

Bác kể về một kỷ niệm mà đến nay vẫn còn in sâu trong ký ức. Trong một lần hành quân dài ngày, một người đồng đội trong đơn vị bất ngờ bị sốt xuất huyết nặng, cơ thể suy kiệt, không còn đủ sức tiếp tục di chuyển. Khi ấy, đơn vị đang ở trong khu vực nguy hiểm, nếu dừng lại lâu có thể bị địch phát hiện. Nhưng bỏ lại đồng đội thì không ai nỡ.

Không chút do dự, bác Tranh cùng một vài người lính khác thay nhau dìu và cõng người đồng đội đang sốt cao vượt qua quãng đường rừng dài. Có lúc phải đi trong đêm tối, có lúc phải lội qua suối, băng qua những con đường đầy bùn đất. Dù mệt mỏi và nguy hiểm luôn rình rập, họ vẫn kiên trì đưa đồng đội đến được điểm quân y của đơn vị.

Bác nói rằng khi ấy, điều duy nhất khiến họ có thêm sức mạnh chính là tình đồng chí, đồng đội. Trong chiến tranh, người lính không chỉ chiến đấu vì Tổ quốc mà còn vì những người đang sát cánh bên mình. Mỗi người lính đều hiểu rằng chỉ cần còn một người ở lại phía sau, họ sẽ không bao giờ bỏ rơi nhau.

May mắn thay, nhờ được chăm sóc kịp thời, người đồng đội ấy đã qua cơn nguy hiểm và tiếp tục trở lại đơn vị sau một thời gian điều trị. Với bác Tranh, đó là một kỷ niệm không thể nào quên – kỷ niệm về lòng dũng cảm và nghĩa tình giữa những người lính trong hoàn cảnh sinh tử.

Chiều hôm ấy, khi câu chuyện kết thúc, các đoàn viên thanh niên trong Chi đoàn An Bình đều lặng đi vì xúc động. Những trang sử chiến tranh không chỉ được viết bằng những trận đánh lớn, mà còn được viết bằng những nghĩa cử giản dị nhưng đầy nhân văn như vậy.

Trước khi ra về, chúng tôi chúc bác luôn mạnh khỏe. Nhìn bóng bác Tranh đứng trước hiên nhà, giữa không gian yên bình của làng quê An Bình, chúng tôi càng thêm trân trọng thế hệ cha anh – những người đã đi qua chiến tranh với tất cả lòng dũng cảm, tình đồng đội và tình yêu sâu sắc dành cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
PHẠM VĂN TRANH - NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI GIỮA NHỮNG NGÀY LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa