Phạm Văn Vạn – Tuổi trẻ nơi biên cương Vị Xuyên
Phạm Văn Vạn – Tuổi trẻ nơi biên cương Vị Xuyên Có những năm tháng của cuộc đời chỉ kéo dài vài mùa, nhưng những gì để lại thì theo con người suốt cả chặng đường dài. Với những người lính từng chiến đấu, phục vụ nơi biên giới Vị Xuyên – Hà Giang, quãng thời gian ấy không chỉ là ký ức về tuổi trẻ, mà còn là những năm tháng được viết nên bằng ý chí, tình đồng đội và trách nhiệm với Tổ quốc. Ông Phạm Văn Vạn, sinh năm 1965, là một trong những người lính đã đi qua những năm tháng đặc biệt ấy.
Phạm Văn Vạn – Tuổi trẻ nơi biên cương Vị Xuyên
Có những năm tháng của cuộc đời chỉ kéo dài vài mùa, nhưng những gì để lại thì theo con người suốt cả chặng đường dài. Với những người lính từng chiến đấu, phục vụ nơi biên giới Vị Xuyên – Hà Giang, quãng thời gian ấy không chỉ là ký ức về tuổi trẻ, mà còn là những năm tháng được viết nên bằng ý chí, tình đồng đội và trách nhiệm với Tổ quốc.
Ông Phạm Văn Vạn, sinh năm 1965, là một trong những người lính đã đi qua những năm tháng đặc biệt ấy.
Năm 1984, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Vạn lên đường nhập ngũ. Từ một người thanh niên quen với cuộc sống quê nhà, ông bước vào môi trường quân ngũ với hành trang giản dị và một nhiệm vụ lớn lao: góp sức mình bảo vệ từng tấc đất nơi biên cương Tổ quốc.
Trong khoảng những năm 1984 đến 1986, ông được phân công làm nhiệm vụ tại khu vực cửa khẩu Thanh Thủy, Vị Xuyên, Hà Giang. Đơn vị của ông là Trung đoàn 122, Khối 120, Sư đoàn 313. Khi ấy, đây là địa bàn biên giới vô cùng khắc nghiệt, nơi người lính phải đối mặt với địa hình núi đá, thời tiết thất thường và những điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn.
Những địa danh ấy đối với nhiều người có thể chỉ là những cái tên trên bản đồ. Nhưng với những người lính từng đứng chân nơi đây, mỗi địa danh đều gắn với những ký ức không thể nào quên. Có những ngày hành quân giữa núi rừng. Có những đêm nằm chốt trong điều kiện thiếu thốn. Có những lúc cái rét vùng cao thấm sâu vào từng lớp áo. Và cũng có những thời điểm người lính phải luôn trong tư thế sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ. Ở nơi biên cương ấy, cuộc sống của người lính không có nhiều điều kiện để lựa chọn. Gian khổ là một phần của nhiệm vụ. Mỗi người phải tự rèn cho mình sự bền bỉ, bình tĩnh và ý chí vượt qua khó khăn.
Nhưng điều làm nên sức mạnh của người lính không chỉ nằm ở bản lĩnh của mỗi cá nhân. Đó còn là tình đồng chí, đồng đội, cùng sống, cùng làm nhiệm vụ, cùng chia sẻ những thiếu thốn và cùng động viên nhau trong những thời điểm khó khăn, những người lính trở nên gắn bó như những người thân trong một gia đình.
Một bát cơm giữa những ngày thiếu thốn; Một lời hỏi thăm sau ca trực; Một bàn tay giúp đỡ khi đồng đội gặp khó khăn; Hay chỉ đơn giản là ánh mắt động viên nhau trước khi bước vào nhiệm vụ. Những điều tưởng như rất nhỏ ấy lại trở thành những ký ức lớn trong cuộc đời người lính.
Những năm tháng ấy có thể không phải là quãng thời gian dài nếu tính bằng năm tháng. Nhưng với ông Phạm Văn Vạn, đó là những năm tháng tuổi trẻ đáng nhớ nhất ở nơi biên cương, nơi mỗi ngày đều là một bài học về lòng kiên trì, trách nhiệm và tình đồng đội.
Trong những năm tháng ấy, ông cùng đơn vị hoàn thành nhiệm vụ được giao. Những đóng góp của người lính được ghi nhận bằng Huân chương Chiến công hạng Ba – một phần thưởng cao quý, là sự ghi nhận đối với những cống hiến, nỗ lực trong thời gian làm nhiệm vụ.
Phía sau tấm huân chương ấy là những ngày tháng không dễ dàng. Đó là mồ hôi của những buổi huấn luyện, là những đêm trực, là những chặng đường hành quân giữa núi rừng, là sự chịu đựng trước điều kiện thời tiết khắc nghiệt và những lúc phải đặt nhiệm vụ chung lên trên những khó khăn của bản thân.
Bởi vậy, với người lính, một tấm huân chương không chỉ là một kỷ vật. Nó là một phần ký ức của tuổi trẻ. Là lời nhắc về những người đồng đội từng sát cánh. Là dấu ấn của những ngày tháng đã sống và cống hiến nơi biên giới.
Thời gian trôi đi, cuộc sống thay đổi. Những người lính năm nào giờ đã bước sang một chặng đường khác của cuộc đời. Mái tóc có thể đã điểm bạc, nhưng ký ức về màu áo lính vẫn không phai. Mỗi khi nhắc đến Thanh Thủy, Vị Xuyên, nhắc đến Trung đoàn 122 hay Sư đoàn 313, có lẽ trong lòng người lính năm xưa lại hiện về hình ảnh của một thời tuổi trẻ. Một thời đã sống giữa gian khổ nhưng không lùi bước. Một thời đã biết thế nào là tình đồng đội. Một thời đã góp một phần sức lực của mình để bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Và hôm nay, khi nhìn lại chặng đường ấy, ông Phạm Văn Vạn có thể tự hào về hai năm tuổi trẻ đã gửi lại nơi biên giới Hà Giang. Huân chương Chiến công hạng Ba là sự ghi nhận đáng trân trọng, nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất đối với người lính chính là được trở về, được sống trong hòa bình và có thể kể lại cho thế hệ sau nghe về một thời tuổi trẻ của mình.
Đó còn là những câu chuyện để thế hệ hôm nay hiểu hơn rằng, mỗi tấc đất bình yên của Tổ quốc đều có dấu chân của những người đã từng đứng nơi tuyến đầu, gửi lại đó tuổi trẻ, mồ hôi và cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời.
Phạm Văn Vạn – người lính năm xưa của Thanh Thủy, Vị Xuyên – cùng những đồng đội của mình đã viết nên một phần ký ức không thể quên của một thời biên cương.



