Phạm Văn Vượng – Người lính đi qua những năm tháng gian khó
Thời gian có thể làm mái tóc người lính bạc đi, nhưng không thể xóa được những ký ức về một thời tuổi trẻ. Mỗi khi nhớ lại ngày mình lên đường năm 1978, ông Vượng hiểu rằng mình đã may mắn được sống, được trở về và được chứng kiến quê hương từng ngày đổi mới.
Phạm Văn Vượng – Người lính đi qua những năm tháng gian khó
Trong số những người con của thôn Tứ Thôn, xã Ba Đình, tỉnh Thanh Hóa từng lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, Phạm Văn Vượng là một trong những người nhập ngũ sớm nhất. Năm 1978, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh chưa lâu, ông khoác lên mình bộ quân phục, bắt đầu những năm tháng tuổi trẻ gắn với quân đội.
Đó là thời kỳ đất nước còn rất nhiều khó khăn. Những người lính sau chiến tranh vẫn phải tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bảo vệ thành quả cách mạng, giữ gìn sự bình yên của Tổ quốc. Với tuổi trẻ và nhiệt huyết của mình, ông Vượng cùng đồng đội sẵn sàng nhận nhiệm vụ, chấp nhận gian khổ và xa gia đình.
Những năm tháng quân ngũ đã để lại trong ông nhiều ký ức sâu sắc. Có những ngày tháng vất vả, những lúc thiếu thốn, những đêm dài thực hiện nhiệm vụ. Nhưng giữa những gian khó ấy luôn có tình đồng đội. Người lính dựa vào nhau để hoàn thành nhiệm vụ, cùng chia sẻ từng khó khăn và động viên nhau giữ vững tinh thần.
Ông Vượng thường coi đó là những năm tháng rèn luyện quan trọng nhất của cuộc đời. Quân đội dạy ông biết sống có kỷ luật, biết chịu trách nhiệm và quan trọng hơn cả là biết trân trọng những điều tưởng như rất bình thường: một bữa cơm gia đình, một mái nhà, một cuộc sống không tiếng súng.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương, trước mắt ông là một cuộc sống hoàn toàn khác. Đất nước bước vào thời kỳ xây dựng và phát triển, nhưng cuộc sống của người dân nông thôn khi ấy vẫn còn nhiều thiếu thốn.
Người lính trở về không có con đường nào trải sẵn. Ông lại bắt đầu bằng lao động. Với bản tính chịu khó và ý chí được tôi luyện từ quân đội, ông từng bước xây dựng cuộc sống gia đình. Những công việc đồng áng, việc nhà, việc làng, việc xóm đều được ông làm bằng sự tận tâm.
Ông hiểu rằng, khi đất nước đã hòa bình, trách nhiệm của người lính không kết thúc. Nó chỉ chuyển sang một hình thức khác. Nếu ngày trước cầm súng bảo vệ quê hương thì ngày nay góp sức lao động, xây dựng gia đình, giữ gìn tình đoàn kết làng xóm cũng chính là cách để tiếp tục cống hiến.
Bởi vậy, ông luôn chú trọng giáo dục con cháu về truyền thống gia đình và quê hương. Những câu chuyện về quân ngũ, về những năm tháng khó khăn được ông kể lại như một lời nhắc nhở thế hệ sau phải biết quý trọng cuộc sống hôm nay.
Thời gian có thể làm mái tóc người lính bạc đi, nhưng không thể xóa được những ký ức về một thời tuổi trẻ. Mỗi khi nhớ lại ngày mình lên đường năm 1978, ông Vượng hiểu rằng mình đã may mắn được sống, được trở về và được chứng kiến quê hương từng ngày đổi mới.
Đối với ông, đó chính là điều đáng quý nhất.
Những người lính như Phạm Văn Vượng đã góp một phần tuổi trẻ của mình cho đất nước. Khi trở về, họ lại tiếp tục một cuộc chiến khác – cuộc chiến chống đói nghèo, xây dựng gia đình, vun đắp quê hương.
Và trên mảnh đất thôn Tứ Thôn hôm nay, dấu chân của những người lính năm xưa vẫn còn đó. Không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ như chính cách họ đã sống: cống hiến khi Tổ quốc cần và dựng xây khi quê hương gọi tên



