Cựu chiến binh

Phạm văn Xa (1)

Vĩnh Long24/11/2025Nhóm Hòa Bình (Xã Đoàn Hòa Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phạm văn Xa (1)

Giữa những ngày tháng bom rơi đạn nổ, khi chiến tranh như cơn bão dữ cuốn qua từng mái nhà ở vùng Thới Hòa, vẫn có những đóa hoa lửa âm thầm nở – cháy lên bằng sự kiên cường của những con người bình dị mà phi thường. Trong số đó, người dân nơi đây luôn kể với lòng kính trọng về Phạm Văn Xa, thường gọi Tư Xa, sinh năm 1955.

Ngày 1/2/1971, khi mới mười sáu tuổi – cái tuổi còn non nớt với nhiều người – Tư Xa đã bước vào con đường cách mạng. Không do dự, không sợ hãi, ông đứng vào hàng ngũ du kích xã Thới Hòa, và chỉ sau một thời gian ngắn rèn luyện, ông đã được giao trọng trách Tiểu đội trưởng. Một cậu trai trẻ, nhưng bản lĩnh và ý chí thì rắn như thép.

Đến năm 1973, khi chiến sự lan rộng, Tư Xa được điều động chiến đấu trên nhiều địa bàn, trong đó có khu Thầy Phó – Hựu Thành, nơi được xem là điểm nóng với nhiều ổ địch nguy hiểm. Các đồng đội kể lại, ở đâu có Tư Xa, ở đó cả đội hình như vững thêm một phần, bởi ông gan góc nhưng luôn tỉnh táo, đánh trận bằng cả trái tim và trí óc.

Rồi có một trận đánh mà người dân Thới Hòa đến giờ vẫn nhắc lại với niềm tự hào. Đó là lúc địch kéo đến đông như kiến, hỏa lực mạnh, bắn phá dữ dội khiến cả cánh đồng rung lên bần bật. Nhiều chiến sĩ trẻ thậm chí còn chưa kịp hoàn hồn trước tiếng súng nổ dồn dập.

Trong khoảnh khắc tưởng chừng nghẹt thở ấy, Tư Xa không lùi bước.
Ông bình tĩnh chỉnh lại dây súng, thở sâu một nhịp, và ánh mắt bỗng lóe lên sắc đỏ như lửa – sắc đỏ của quyết tâm, của lòng căm thù giặc và của bản lĩnh người con Thới Hòa. Ông nâng khẩu M79 trên tay – thứ vũ khí không phải ai cũng sử dụng thành thạo – rồi khai hỏa. Mỗi phát đạn lao đi, nổ tung giữa đội hình địch như một đóa hoa đỏ bừng nở giữa khói súng, rực rỡ mà dữ dội. Địch đông bao nhiêu, Tư Xa đánh bật bấy nhiêu. Từng loạt đạn chuẩn xác đến khó tin, như thể ông hòa mình vào trận địa, nghe được từng nhịp chân, từng hơi thở của quân thù. Đến khi làn khói tan dần, trận đánh lắng xuống, ai cũng hiểu rằng nếu không có sự dũng cảm và tinh thần thép của người tiểu đội trưởng trẻ, đội du kích khó lòng trụ vững được trước sức tấn công áp đảo ấy.

Ngày hôm nay, khi nhắc lại chuyện xưa, người Thới Hòa không chỉ kể về một trận đánh. Họ kể về một người chiến sĩ, về ngọn lửa tuổi trẻ, và về màu hoa đỏ đã từng rực sáng giữa bão đạn để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Trong cuộc chiến gian lao ấy, có những bông hoa không mọc từ đất, mà nở từ lòng dũng cảm của những con người bình dị như ông – những bông hoa đỏ bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phạm văn Xa (1) | Câu chuyện thời hoa lửa