Phạm Xuân Ẩn: Điệp Viên Hoàn Hảo Giữa Hai Thế Giới
Lê Văn Quản
1. Thân thế và thời niên thiếu
Phạm Xuân Ẩn có tên khai sinh là Phạm Văn Thành (ông còn có tên khác là Trần Văn Trung, thường gọi là Hai Trung). Ông sinh ngày 12/9/1927 tại Nhà thương Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai trong một gia đình viên chức cao cấp. Quê gốc của ông ở Hải Dương. Gia đình ông chuyển đến sống tại Huế khi cụ nội của ông là nghệ nhân kim hoàn được gọi vào Kinh đô để chế tác đồ vàng bạc cho triều đình. Ông nội của ông là hiệu trưởng một trường nữ sinh ở Huế đã được vua ban kim khánh, còn cha ông là một kỹ sư công chánh cao cấp làm công tác trắc địa trên khắp miền Nam.
Thời niên thiếu, ông sống tại Sài Gòn rồi chuyển về Cần Thơ theo học tại trường Collège de Can Tho. Năm 1945, Cách mạng tháng Tám bùng nổ, ông bỏ học để tham gia tổ chức Thanh niên Tiền phong và học khóa huấn luyện tuyên truyền của Việt Minh. Đến năm 1947, ông trở lại Sài Gòn chăm sóc cha bị bệnh nặng, đồng thời tổ chức và tham gia các phong trào biểu tình học sinh, sinh viên chống Pháp và chống Mỹ. Trong giai đoạn này, ông làm thư ký cho Công ty Dầu lửa Caltex đến năm 1950.
2. Hoạt động tình báo huyền thoại
Năm 1950, ông vào làm việc tại Sở Thuế quan Sài Gòn theo nhiệm vụ được Việt Minh giao để tìm hiểu tình hình vận chuyển hàng hóa, khí tài quân sự của quân đội Pháp. Năm 1952, ông ra Chiến khu D và được Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch trực tiếp giao nhiệm vụ tình báo chiến lược. Đến năm 1953, tại rừng U Minh (Cà Mau), ông chính thức được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Xây dựng vỏ bọc tại quân đội Pháp và Mỹ: Năm 1954, ông bị địch gọi nhập ngũ và được bổ nhiệm làm Bí thư phòng Chiến tranh tâm lý tại Bộ Tổng hành dinh quân đội Liên hiệp Pháp. Tại đây, ông đã quen biết với Đại tá Edward Lansdale, người chỉ huy CIA tại Đông Dương. Năm 1955, ông tham gia soạn thảo các tài liệu tham mưu, tác chiến cho quân đội Sài Gòn và hỗ trợ Mỹ chọn lựa sĩ quan trẻ đưa đi đào tạo tại Mỹ.
Du học ngành báo chí tại Mỹ: Tháng 10/1957, dưới sự chỉ đạo của các đồng chí Mai Chí Thọ và Trần Quốc Hương (Mười Hương), ông sang Mỹ học ngành báo chí tại trường Orange Coast College, California nhằm củng cố vỏ bọc và thấu hiểu văn hóa Mỹ.
Hoạt động dưới danh nghĩa phóng viên quốc tế: Trở về nước vào cuối năm 1959, ông làm việc tại Việt Tấn Xã. Từ năm 1960 đến 1975, ông lần lượt là phóng viên cho hãng thông tấn Reuters và là phóng viên chính thức người Việt duy nhất của tạp chí TIME tại Sài Gòn. Nhờ danh tiếng nhà báo sắc sảo và sự giao du rộng rãi, ông trở thành bạn thân thiết của các tướng lĩnh, sĩ quan cao cấp Sài Gòn, nhân viên an ninh và giới chức CIA.
Chiến công tình báo xuất sắc: Trong suốt cuộc chiến, ông đã gửi về căn cứ tổng cộng 498 báo cáo, tài liệu nguyên gốc được sao chụp vô cùng tỉ mỉ và sống động. Ông là người đã chuyển giao nguyên bản các kế hoạch chiến lược của Mỹ như: Chiến lược "Chiến tranh đặc biệt", kế hoạch Staley-Taylor, tài liệu về Ấp chiến lược, đánh giá khả năng Mỹ đưa bộ binh vào Việt Nam (1964-1965), tài liệu về "Việt Nam hóa chiến tranh", các báo cáo chiến sự Xuân Mậu Thân 1968 và chiến dịch năm 1975. Bác Hồ từng khen ngợi báo cáo của ông: "Đọc báo cáo mà cứ như ngay ở trung tâm New York!".
Nhân cách cao đẹp: Ông không chỉ là một điệp viên xuất sắc mà còn là một con người giàu lòng nhân văn. Vào những ngày cuối cùng của chiến tranh, ông đã mạo hiểm dùng xe riêng đưa người bạn cũ – trùm mật vụ Trần Kim Tuyến – di tản an toàn lên chuyến trực thăng cuối cùng vì nghĩa tình bạn bè.
3. Cuộc sống sau chiến tranh và những năm cuối đời
Sau ngày thống nhất đất nước, thân phận điệp viên của ông mới được công bố rộng rãi. Ngày 15/01/1976, ông được Nhà nước Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Ông tham gia khóa học tập chính trị 10 tháng tại Hà Nội và trải qua những giằng xé nội tâm sâu sắc khi cố gắng thích nghi với cuộc sống hòa bình sau nhiều năm sống trong lòng địch.
Năm 1990, ông được thăng quân hàm Thiếu tướng. Ông nghỉ hưu năm 2002 nhưng vẫn tiếp tục đóng vai trò cộng tác viên, hỗ trợ đánh giá tài liệu cho Tổng cục Tình báo cho đến trước khi qua đời. Ông đã nhận được nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Độc Lập hạng nhì, Huân chương Quân công hạng Ba, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng nhất.
Ngày 20/9/2006, Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn qua đời tại Bệnh viện Quân y 175, TP. Hồ Chí Minh sau thời gian lâm trọng bệnh, hưởng thọ 80 tuổi.
Các nguồn tài liệu truy xuất:
Tướng tình báo lỗi lạc Phạm Xuân Ẩn - Người điệp viên hoàn hảo của cách mạng Việt Nam (Thanhuytphcm.vn)
Review sách "Điệp Viên Hoàn Hảo X6 - Phạm Xuân Ẩn" - Fahasa
Nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn và sự giằng xé nội tâm sau cuộc chiến - VietNamNet
Phạm Xuân Ẩn - Cuộc đời nhà báo trong cuộc đời tình báo - Báo Thanh Niên
Bộ phim tài liệu qui mô về tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn - Tuổi Trẻ Online
Ebook: Điệp Viên Phạm Xuân Ẩn Và Ông Tướng Tình Báo Bí Ẩn



