Phạm Xuân Ẩn – người điệp viên hoàn hảo nhất trong lịch sử chiến tranh Việt Nam
Phạm Xuân Ẩn không cầm súng trên chiến trường, nhưng những gì ông làm được có giá trị ngang với nhiều sư đoàn. Ông là phóng viên của tạp chí nổi tiếng Time (Mỹ), có mối quan hệ thân thiết với các tướng lĩnh cấp cao nhất của quân đội Sài Gòn và các quan chức tình báo CIA.
Cuộc sống hai mặt hoàn hảo
Hàng ngày, ông mặc vest sang trọng, nuôi một con chó becgiê, đi uống rượu và đánh golf với các tướng tá Mỹ. Họ coi ông là một chuyên gia phân tích chính trị sắc sảo và thường xuyên vô tình (hoặc hữu ý) tiết lộ cho ông những bí mật quân sự tối mật.Tuy nhiên, ngay sau những buổi tiệc đó, ông bí mật trở về nhà, dùng kỹ thuật chụp ảnh siêu vi mô để sao chép các tài liệu thu thập được. Những cuộn phim này sau đó được giấu vào trong bánh xèo, bên trong những con cá hoặc trong các giỏ trái cây để gửi ra chiến khu.Sự mưu trí giữa lằn ranh sinh tử
Có một lần, khi đang chuyển tài liệu, ông bị cảnh sát chặn lại kiểm tra. Với sự bình tĩnh lạ thường, ông giả vờ gắt gỏng vì bị làm phiền khi đang đi làm nhiệm vụ cho báo Mỹ. Sự tự tin của ông khiến viên cảnh sát hoảng sợ và cho ông đi qua mà không hề biết rằng trong túi xách của ông là kế hoạch tác chiến của cả một chiến dịch lớn.Điều kinh ngạc nhất là đến tận ngày 30/4/1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, những người bạn Mỹ của ông vẫn không hề hay biết ông là cộng sản. Họ thậm chí còn tìm cách giúp ông di tản sang Mỹ vì lo cho sự an toàn của "người bạn thân thiết" này.Sau ánh hào quang
Chỉ sau khi chiến tranh kết thúc, danh tính thật của ông mới được tiết lộ. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau này, khi được hỏi làm sao có thể sống một cuộc đời hai mặt căng thẳng như vậy suốt 20 năm, ông chỉ cười: "Vì tôi yêu đất nước mình".
Hàng ngày, ông mặc vest sang trọng, nuôi một con chó becgiê, đi uống rượu và đánh golf với các tướng tá Mỹ. Họ coi ông là một chuyên gia phân tích chính trị sắc sảo và thường xuyên vô tình (hoặc hữu ý) tiết lộ cho ông những bí mật quân sự tối mật.Tuy nhiên, ngay sau những buổi tiệc đó, ông bí mật trở về nhà, dùng kỹ thuật chụp ảnh siêu vi mô để sao chép các tài liệu thu thập được. Những cuộn phim này sau đó được giấu vào trong bánh xèo, bên trong những con cá hoặc trong các giỏ trái cây để gửi ra chiến khu.Sự mưu trí giữa lằn ranh sinh tử
Có một lần, khi đang chuyển tài liệu, ông bị cảnh sát chặn lại kiểm tra. Với sự bình tĩnh lạ thường, ông giả vờ gắt gỏng vì bị làm phiền khi đang đi làm nhiệm vụ cho báo Mỹ. Sự tự tin của ông khiến viên cảnh sát hoảng sợ và cho ông đi qua mà không hề biết rằng trong túi xách của ông là kế hoạch tác chiến của cả một chiến dịch lớn.Điều kinh ngạc nhất là đến tận ngày 30/4/1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, những người bạn Mỹ của ông vẫn không hề hay biết ông là cộng sản. Họ thậm chí còn tìm cách giúp ông di tản sang Mỹ vì lo cho sự an toàn của "người bạn thân thiết" này.Sau ánh hào quang
Chỉ sau khi chiến tranh kết thúc, danh tính thật của ông mới được tiết lộ. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau này, khi được hỏi làm sao có thể sống một cuộc đời hai mặt căng thẳng như vậy suốt 20 năm, ông chỉ cười: "Vì tôi yêu đất nước mình".



