Phạm Xuân Ẩn – người sống hai cuộc đời giữa lòng địch
Vũ Thị Ánh Nguyệt
Có một người đàn ông từng xuất hiện trên những trang báo Mỹ với tư cách một nhà báo Việt Nam am hiểu chiến trường, có quan hệ rộng và được đồng nghiệp tin cậy. Đó là Phạm Xuân Ẩn – người được biết đến với bí số Z.21, 23 năm sống giữa lòng địch dưới vỏ bọc nhà báo, âm thầm gửi về những thông tin tình báo có giá trị chiến lược.
Từ người thanh niên yêu nước đến điệp viên giữa lòng Sài Gòn
Năm 1945, Phạm Xuân Ẩn tham gia Thanh niên Tiền phong, sau đó hoạt động trong Việt Minh. Đến năm 1950, ông nhận nhiệm vụ tình báo đầu tiên tại Sở Thuế quan Sài Gòn, bắt đầu con đường hoạt động trong một lĩnh vực đòi hỏi sự tỉnh táo, kiên nhẫn và khả năng giữ bí mật tuyệt đối.
Năm 1953, ông được kết nạp vào Đảng. Bốn năm sau, theo chỉ đạo của cấp trên, Phạm Xuân Ẩn sang Mỹ học báo chí. Hai năm ở Mỹ không chỉ giúp ông tiếp cận nền báo chí phương Tây mà còn trở thành bước chuẩn bị cho một vỏ bọc đặc biệt.
Từ năm 1957 đến 1959, ông học báo chí tại Mỹ. Trở về Việt Nam năm 1960, ông lần lượt làm việc cho Reuters, New York Herald Tribune và sau đó là tạp chí Time. Một nhà báo có uy tín, am hiểu nước Mỹ, có quan hệ với nhiều quan chức, sĩ quan và phóng viên phương Tây – đó chính là lớp vỏ hoàn hảo cho một người làm tình báo.
Báo chí trở thành nghề nghiệp của ông, nhưng đồng thời cũng là cánh cửa để ông tiếp cận những nguồn tin mà ít người có được.
Nhà báo giữa những bí mật chiến trường
Từ Sài Gòn, Phạm Xuân Ẩn thu thập, phân tích và chuyển về Trung ương Cục miền Nam những thông tin về chiến lược, kế hoạch quân sự và tình hình chính trị của Mỹ và chính quyền Sài Gòn.
Dưới vỏ bọc phóng viên quốc tế, ông đã gửi về gần 500 tài liệu và báo cáo chiến lược tuyệt mật. Những thông tin ấy đề cập đến chiến lược “Chiến tranh đặc biệt”, kế hoạch Staley-Taylor, dự báo khả năng Mỹ đưa quân vào Việt Nam, “Việt Nam hóa chiến tranh” và những đánh giá về tình hình cuối cuộc chiến.
Giá trị của những báo cáo không chỉ nằm ở lượng thông tin, mà ở khả năng phân tích và dự báo. Những đánh giá của ông giúp cấp trên có thêm cơ sở hoạch định đường lối, sách lược và đi đến quyết tâm giải phóng miền Nam sớm hơn dự kiến một năm.
Đằng sau những bài báo được viết bằng ngòi bút của một phóng viên quốc tế là một cuộc chiến khác – cuộc chiến của sự im lặng.
Phạm Xuân Ẩn phải sống giữa những người bạn mà mình thực sự quý trọng, đồng thời che giấu trước họ thân phận thật của mình. Ông vừa là nhà báo được đồng nghiệp Mỹ tin cậy, vừa là người chiến sĩ phải tuyệt đối giữ bí mật về nhiệm vụ.
Giáo sư Larry Berman, tác giả Điệp viên hoàn hảo, từng đặt câu hỏi: làm thế nào một người có thể sống sót trong một công việc hiểm nguy như vậy suốt cả cuộc chiến, xây dựng những tình bạn chân thành mà vẫn giữ được bí mật?
30/4/1975 và khoảnh khắc lớp vỏ được tháo xuống
Những ngày cuối tháng 4/1975, khi các phóng viên Mỹ lần lượt rời khỏi Sài Gòn, Phạm Xuân Ẩn vẫn ở lại.
Ông là người Việt Nam đầu tiên trở thành nhân viên chính thức của một hãng tin lớn của Mỹ đưa tin về chiến tranh. Khi những người Mỹ cuối cùng rời khỏi văn phòng Time, ông tiếp quản nơi làm việc.
Vài giờ sau cuộc di tản, một điện tín được gửi đi: “Đây là Phạm Xuân Ẩn. Tất cả các phóng viên người Mỹ đã sơ tán vì tình hình khẩn cấp. Văn phòng của TIME hiện do Phạm Xuân Ẩn điều hành”.
Chiến tranh kết thúc. Lớp vỏ nhà báo quốc tế không còn cần thiết.
Thân phận thật của người đàn ông từng được đồng nghiệp gọi là một phóng viên xuất sắc dần được biết đến. Những người bạn Mỹ của ông khi ấy mới hiểu rằng người đồng nghiệp mà họ tin tưởng suốt nhiều năm thực chất là một sĩ quan tình báo của cách mạng.
Nhưng điều đáng chú ý là sự thật ấy không xóa đi tình bạn.
Nhiều đồng nghiệp cũ vẫn dành cho Phạm Xuân Ẩn sự kính trọng. Giáo sư Larry Berman nhận xét rằng những người từng biết ông không chỉ nhìn thấy một điệp viên, mà còn nhìn thấy một con người yêu bạn bè, yêu con người và giữ được nhân tính trong một cuộc chiến khốc liệt.
Một cuộc đời khép lại, một huyền thoại còn ở lại
Sau ngày đất nước thống nhất, Phạm Xuân Ẩn được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngày 15/1/1976. Năm 1990, ông được phong quân hàm Thiếu tướng.
Ngày 20/9/2006, Phạm Xuân Ẩn qua đời, hưởng thọ 79 tuổi. Nhưng câu chuyện về người tình báo mang vỏ bọc nhà báo vẫn tiếp tục được nhắc lại như một trong những cuộc đời đặc biệt của lịch sử tình báo Việt Nam.
Năm 2025, Nhà tưởng niệm Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Xuân Ẩn được khánh thành tại Thành phố Hồ Chí Minh. Công trình có diện tích xây dựng 246m², tổng mức đầu tư hơn 11 tỷ đồng, trở thành nơi lưu giữ những tư liệu về cuộc đời và hoạt động của người chiến sĩ tình báo.
Hơn nửa thế kỷ sau những ngày sống giữa lòng địch, cái tên Phạm Xuân Ẩn vẫn gợi lên một câu chuyện đặc biệt về lòng trung thành, trí tuệ và khả năng giữ mình giữa những lằn ranh khắc nghiệt của chiến tranh.
Một đời làm báo để che giấu một đời làm tình báo. Một con người sống giữa những người bạn ở phía bên kia nhưng không đánh mất tình bạn. Và sau tất cả, điều còn lại không chỉ là những báo cáo tuyệt mật, mà là một nhân cách khiến cả đồng đội lẫn những người từng đứng ở phía đối diện phải kính trọng.
Có lẽ bởi vậy, khi nói về Phạm Xuân Ẩn, người ta không chỉ nói về một “điệp viên hoàn hảo”. Người ta còn nói về một con người đã đi qua chiến tranh bằng trí tuệ, lòng trung thành và một sự im lặng đủ lớn để giữ trọn bí mật cho đến ngày đất nước hòa bình.



