Cựu chiến binh

PHẠM XUÂN KHAM Câu chuyện cuộc chiến Bốt Khe Xanh (Quảng Trị) vào ngày 28/12 Âm lịch Chiến Dịch Mậu Thân năm 1968. - Câu chuyện hành quân 4 tháng (120 ngày đêm) .

Hưng Yên20/11/2025Vũ Thị Ngọc (Chi đoàn Tử Dương - Yên Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh: PHẠM XUÂN KHAM SN: 25/12/1946 - Nhập ngũ ngày 14/9/1965 (khi vừa học xong lớp 7) - Tham gia huấn luyện tại Thái Bình, hành quân vào Thanh Hoá, sau đó vào Nam kháng chiến. - Câu chuyện cuộc chiến Bốt Khe Xanh (Quảng Trị) vào ngày 28/12 Âm lịch Chiến Dịch Mậu Thân năm 1968. - Câu chuyện hành quân 4 tháng (120 ngày đêm) .

Những năm tháng hành quân đi vào máu thịt

Sau thời gian huấn luyện tại Thái Bình, ông và đồng đội hành quân vào Thanh Hóa, rồi tiếp tục đi xuyên Trường Sơn, tiến vào Nam. Mỗi bước chân là một thử thách: sốt rét, bom đạn, thiếu lương thực, thiếu nước uống… nhưng chưa một lần ông lùi bước.

Có những ngày, cả đơn vị phải ăn rau tàu bay, ăn măng rừng, cháo măng, thậm chí cơm không có muối. Đói đến hoa mắt, chân run nhưng người lính vẫn nắm chặt tay súng.
Ông nói:

“Đời lính từ năm 1968 đến 1970 gian khổ lắm… nhưng vì nước, vì đồng đội, chúng tôi vẫn bền gan vững chí.”

Trận đánh Bốt Khe Xanh – Quảng Trị (28/12 âm lịch, Xuân Mậu Thân 1968)

Ông không bao giờ quên trận đánh ở Bốt Khe Xanh. Đó là ngày 28/12 Âm lịch – chỉ còn ít ngày nữa là Tết Mậu Thân 1968. Bom B52 rải thảm xuống chiến trường Quảng Trị “như cối xay thịt”.
Hàng loạt hầm hào bị thổi tung, đất đá rung chuyển như động đất. Chưa kịp ổn định đội hình, máy bay địch tiếp tục phun chất độc hóa học, khiến nhiều đồng đội gục ngã ngay trong trận địa.

Ông kể lại mà mắt đỏ hoe:

“Tiểu đoàn hôm đó hy sinh gần hết… Tôi vẫn còn nhớ tiếng gọi cuối cùng của nhiều anh em, và nhiều người đến giờ vẫn chưa được trở về với gia đình.”

Hành trình 4 tháng trở về – cuộc đi bộ dài nhất đời người

Sau khi bị thương nặng, ông được lệnh rút ra Bắc. Nhưng hành trình ấy kéo dài 4 tháng trời – 120 ngày đêm.
Ông đi bộ dọc đường rừng, vượt qua bom B52 rình rập, tránh phục kích, vượt đèo, băng suối. Suốt 4 tháng ấy, duy nhất 1 đêm ông được đi nhờ xe, còn lại là tự mình lê từng bước.

Đêm cuối cùng trước khi ra đến miền Bắc, tưởng đã an toàn, nhưng máy bay địch vẫn soi dọc đường, thả bom truy quét. Ông gọi đó là:

“Cái đêm dài nhất, hồi hộp nhất, và may mắn nhất trong đời lính của tôi.”

Nỗi đau còn lại – và lời nhắn gửi thế hệ mai sau

Dù trở về với vết thương còn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, điều làm ông trăn trở nhất không phải là bản thân, mà là những người đồng đội đã nằm lại chiến trường:

“Nhiều anh em của tôi… đến giờ vẫn chưa được về với quê hương. Tôi thương họ lắm.”

Ông chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng hoà bình không bao giờ tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng cả tuổi xuân của hàng triệu người.

Vì vậy, ông muốn gửi gắm:

“Các cháu bây giờ được học hành đầy đủ, được sống trong hòa bình là nhờ công lao của bao lớp cha anh đã ngã xuống.
Hãy cố gắng học tập, rèn luyện, để đất nước mình mạnh lên, sánh vai với các cường quốc năm châu.”

/-strong/-heart:>:o:-((:-h

/-heart:>:o:-((:-h

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn