Phán
Đầu tháng 2 năm 1971, tiểu đoàn 638 thực hiện truong trình huấn luyện tân binh mới cho lính bộ binh thuộc trung đoàn 2, quân khu 3, chúng tôi đóng quân trong nhà dân tại thôn Than, xã Hiệp Hòa, huyện Kinh Môn, tỉnh Hải Dương.
Tôi được phân công ở cùng với anh trung đội trưởng, là anh Phán quê quán huyện Tứ Kỳ, ở với nhau hơn một tháng vì thấy tôi cũng nhanh nhẹn, tích cực, chịu khó trong học tập, huấn luyện, anh Phán rất quý tôi, anh chọn tôi lên ở cùng với anh.Tôi và anh Phán ở nhờ gia đình chị Khởi tại thôn Than, xã Hiệp Hòa, chị Khởi là cô giáo tiểu học, chồng chị cũng là bộ đội, anh đi được ba năm, đang chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Trương trình huấn luyện lính bộ binh đang trong giai đoạn tập trung mang vác nặng, hành quân dã ngoại trong ba lô của người lính ngoài súng đạn cuốc xẻng tư trang cá nhân còn phải có một khối đất tự lặn phơi khô có trọng lượng hơn 15 kg để rèn luyện sức khỏe dẻo dai mang nặng khi đơn vị báo động hành quân dã ngoại. Vào một buổi sáng trung tuần tháng 2 năm 1971, tiểu đoàn 638 đã tập trung tại sân đình thôn Than. Đội hình nghiêm trang chỉnh tề, đồng chí tiểu đoàn trưởng quán triệt một số nhiệm vụ công tác huấn luyện trong thời gian sắp tới. Sau đó đồng chí nói tiểu đoàn 638 được cấp trên giao cho một nhiệm vụ rất quan trọng đó là cần tuyển 100 đồng chí có tinh thần dũng cảm xung phong bổ sung cho tiểu đoàn 635. Ở bên kia dốc Mông, đơn vị này đã hoàn thành chương trình huấn luyện lính bộ binh trước chúng ta nửa tháng, còn một tuần nữa tiểu đoàn 635 sẽ hành quân vào miền Nam chiến đấu. Đồng chí tiểu đoàn trưởng nói tiếp, đây là lấy tinh thần xung phong, đồng chí nào đồng ý thì đứng thành một hàng ngang về phía trước hàng quân,còn những người không xung phong chúng ta tiếp tục ở lại huấn luyện, khi nào hoàn thành khóa huấn luyện chúng ta sẽ hành quân vào chiến trường miền Nam. Đồng chí tiểu đoàn trưởng nói các đồng chí xung phong cứ yên tâm, trên đường hành quân vào miền Nam trong sáu tháng chúng ta vừa đi vừa huấn luyện, vào đến chiến trường miền Nam vẫn hoàn thành các bài tập của khóa huấn luyện tân binh. Đứng trong hàng quân, tôi thấy có rất nhiều đồng chí đã đứng sang hàng đội quân xung phong, trong lòng cũng xốn xang, bồi hồi, tôi thầm nghĩ đồng chí, đồng đội của mình dám làm tại sao mình không làm được, đã là anh bộ đội cụ Hồ đi chiến đấu thì ngại gì gian lao, vất vả,hi sinh,đồng chí tiểu đoàn trưởng đã nói là vừa hành quân vừa được huấn luyện cơ mà mình xung phong sẽ được vào chiến trường miền Nam trước mọi người. Thế là tôi quyết định bước sang hàng quân những đồng chí đã xung phong, đứng thành 1 hàng ngang trước hàng quân của tiểu đoàn. Đến gần trưa số người xung phong đi Nam trước đã lên đến trên 100 đồng chí. Lúc đó, đồng chí tiểu đoàn trưởng lại hỏi còn đồng chí nào xung phong nữa không, trong hàng quân có tiếng trả lời báo cáo hết rồi ạ, đồng chí tiểu đoàn trưởng nói, xin cảm ơn các đồng chí vì số người cần điều động chỉ cần 100 đồng chí mà hiện tại số anh em xung phong đã lên trên 100 người, tiểu đoàn phải lựa chọn lại những đồng chí có thân hình thấp dưới 1m60 kết quả cuối cùng quân số được tuyển là 105 đồng chí, tiểu đoàn trưởng cho đơn vị giải tán , để chuẩn bị cho công việc huấn luyện buổi chiều. 105 đồng chí xung phong tập trung gọn lại thành năm hàng dọc tại sân đình thôn Than, đồng chí tiểu đoàn trưởng nói : các đồng chí đã có tinh thần dũng cảm xung phong là rất tốt, tiểu đoàn cho các đồng chí nghỉ một ngày mai để ngày kia về đơn vị mới, ngay chiều ngày hôm nay sẽ làm công tác bàn giao hết tất cả các trang bị vũ khí quân dụng và học cụ huấn luyện, bàn giao lại cho đơn vị, chỉ mang theo tư trang cá nhân. Tôi về đến nhà chị Khởi, lúc đó anh Phán trung đội trưởng đang ở nhà. Anh Phán thấy tôi xung phong đi chiến đấu , anh vui vẻ động viên tôi, em đã có ý chí và tinh thần dũng cảm xung phong anh không ngăn cản, chỉ mong em giữ gìn sức khỏe trên đường hành quân, chịu khó huấn luyện vào miền Nam chiến đấu tốt, anh em ta hẹn gặp nhau ở chiến trường miền Nam nhé! Thực ra lúc này anh Phán cũng không biết là chúng tôi đi học lái xe quân sự. Hết ngày nghỉ chờ về đơn vị mới. Khoảng 8 giờ ngày thứ 3, đồng chí liên lạc của tiểu đoàn thông báo 105 đồng chí đã được tuyển chọn ra sân đình của thôn Than tập trung để về đơn vị mới, chia tay các anh em trong tiểu đội, trung đội, tôi khoác ba lô ra điểm tập trung chúng tôi thấy có bốn chiếc xe ô tô loại xe zíp 151 xe ba cầu, xe này do Liên Xô sản xuất, mấy đồng chí cán bộ và lái xe đeo quân hàm có phù hiệu cái vô lăng, đến lúc này mọi người hỏi thăm nhau mới biết rõ ràng là 105 đồng chí này không phải bổ sung cho tiểu đoàn 635 mà được tuyển về học lái xe quân sự khóa 16 trường lái xe quân khu Tả Ngạn, tức là trường lái xe quân khu 3, đóng quân tại thôn Châu Cầu, xã Châu Phong, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh, các đồng chí chỉ huy đơn vị trường lái xe phân công chúng tôi chia đều lên bốn chiếc xe ô tô, mỗi xe hơn 20 đồng chí chia tay anh em tiểu đoàn 638 huấn luyện lính bộ binh, xe chuyển bánh đưa chúng tôi về trường để học nghề lái xe quân sự, là người học viên tân binh lái xe được bắt đầu từ ngày hôm nay lúc đó là tháng 2/1971 thời gian học lý thuyết và thực hành ở trường lái xe khoảng 80 ngày thì chúng tôi hoàn thành khóa học. Trường tổ chức sát hạch 105 học viên đều được cấp bằng lái xe, tôi được cấp bằng loại giỏi, bằng lái xe đại xa nhà trường tổ chức lễ cấp bằng và liên hoan chia tay để chúng tôi ra trường, được nghỉ phép 15 ngày về quê hương với gia đình rồi trở lại trường chúng tôi lại hành quân về rừng Yên Thế, tỉnh Bắc Giang, khu sân bay kép nhận xe ô tô, trên một xe chở năm tấn đạn bịt bạt kín ngụy trang bằng cây xanh rồi hành quân theo Quốc lộ 1 vào tỉnh Quảng Bình, chiếc xe tôi nhận đầu tiên của đơn vị giao cho là chiếc xe đầu tời mang biển số DDT 9527 xe zip 157 do Liên Xô sản xuất. Xe zin đầu tời là loại xe ô tô có gắn hệ thống dây cáp ở đầu xe để tự động kéo xe lên khi gặp phải đường dốc cao, trơn trượt ,sình lầy.( Là loại xe Tự cứu được xe khi gặp sự cố ) .Cuộc đời người chiến sĩ Trường Sơn trên đường mòn Hồ Chí Minh của tôi bắt đầu từ đây .Bắc Ninh. 1971


