Phần 2: Đêm không ngủ giữa hiểm nguy
Những năm tháng ấy, không đêm nào bà Hoa thực sự được ngủ yên. Tai bà luôn lắng nghe từng tiếng lá rơi, từng bước chân lạ. Chỉ một sơ suất nhỏ thôi, cả khu căn cứ có thể rơi vào nguy hiểm.
Một đêm cuối đông, gió rừng thổi hun hút, cái lạnh len vào từng kẽ áo. Bà Hoa đang nhóm bếp nấu cơm thì có tin báo: địch đang càn vào khu vực. Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Không một giây chần chừ, bà nhanh chóng dập tắt ngọn đèn, lấy tro phủ lên bếp để che dấu dấu vết. Những nồi cơm đang nấu dở được bà nhanh tay giấu xuống hầm nhỏ sau nhà. Bộ đội được bà dẫn theo lối mòn xuyên rừng – con đường mà chỉ những người dân bản địa mới biết.
Chưa kịp ổn định, lính địch đã ập đến. Chúng lục soát từng góc nhà, soi đèn vào từng vách lá, từng dụng cụ trong bếp. Một tên lính nhìn vào bếp tro còn ấm, nghi ngờ hỏi:
“Có ai vừa nấu ăn ở đây không?”
Bà Hoa bình tĩnh đáp, giọng đều đều:
“Nhà nghèo, tối nấu sớm rồi dập bếp cho đỡ tốn củi.”
Ánh mắt bà không hề run sợ. Sự bình thản ấy khiến bọn lính mất cảnh giác. Sau một hồi lục soát không tìm được gì, chúng bỏ đi.
Đợi tiếng chân lính khuất hẳn, bà mới thở phào. Nhưng bà không nghỉ ngơi. Bà lại lặng lẽ thắp đèn, nhóm lại bếp lửa, tiếp tục nấu nốt nồi cơm còn dang dở.
Đêm ấy, ngọn đèn nhỏ lại sáng lên – yếu ớt nhưng kiên cường, như chính con người nơi đây.


