PHẦN 3 ĐIỂM CAO 1049 ( DELTA )
" TÂM ĐIỂM VÙNG ĐỒNG ĐỘI "

" TÂM ĐIỂM VÙNG ĐỒNG ĐỘI ĐIỂM CAO 1049 ( DELTA ) " PHẦN 3 .
SAU 5 NGÀY ĐÊM E52 CÙNG CÁC ĐƠN VỊ TRỰC THUỘC QUẦN NHAU VỚI ĐỊCH Ở CÁC MỎM TRÊN DÃY ĐIỂM CAO , LIỆT SỸ , THƯƠNG BINH NẰM LA LIỆT Ở CÁC VỊ TRÍ KIỀNG CHIẾN ĐẤU , LỰC LƯỢNG VẬN TẢI BỘ , BĂNG QUA , LĂN LỘN TRONG NHỮNG TRẬN BOM PHÁO DÀY ĐẶC ĐÁNH VÀO ĐỘI HÌNH ... NHƯNG NHỮNG NGƯỜI LÍNH VẬN TẢI BỘ VẪN SUỐT NGÀY ĐÊM TRÊN ĐÔI VAI - ĐÔI CHÂN VÀO ĐẠN - RA THƯƠNG BINH , LIỆT SỸ ... NHỮNG NGÀY SAU MÙI VIẾT THƯƠNG QUA NHIỀU NGÀY CHƯA KỊP ĐƯỢC CỨU CHỮA , MÙI TỬ KHÍ BỐC LÊN KHẮP MỌI NƠI ... NHƯNG VỚI TÌNH THƯƠNG YÊU VÔ BỜ BẾN CỦA NGƯỜI LÍNH , TÌNH ĐỒNG CHÍ , ĐỒNG ĐỘI LÀM TÌNH CỐT NHỤC ... HỌ THƯƠNG YÊU NHAU NHƯ NGƯỜI RUỘT THỊT ... GIAN TRUÂN - ÁC LIỆT ... GIỮA MUÔN VÀN NGHỊCH CẢNH ... HỌ ĐÃ KHÔNG VÀ KHÔNG BAO GIỜ BỎ SÓT LẠI NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI CỦA MÌNH NƠI TRẬN ĐỊA ( TRỪ TRƯỜNG HỢP BẤT KHẢ KHÁNG ) . THỜI GIAN ĐÓ , BỘ QUÂN PHỤC NHỮNG NGƯỜI CÒN SỐNG "ĐƯỢM MÙI " CỦA CHIẾN TRANH ...
( tôi đã khóc khi viết đoạn này ) 😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭
" ĐỪNG LÃNG QUYÊN NƠI ĐÂY CÓ CẢ VÙNG ĐỒNG ĐỘI "
🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳
Rạng sáng ngày 3/4/1972 , sau 1 giờ bắn chuẩn bị ( chủ yếu hoả lực cối 120 ; DKZ75 của Tiểu đoàn 14 , 15 Sư đoàn chi viện ) lúc 4 giờ các hướng thực hành đánh bộc phá mở của rồi
xung phong đánh chiếm mục tiêu. Tiểu đoàn 6 xung phong trên hướng chủ yếu đông bắc vào đồi A; Đại đội 8 (Tiểu đoàn 5) đảm nhiệm hướng thứ yếu tây bắc; Đại đội 7 (Tiểu đoàn 5) tiến công hướng tây nam. Được hoả lực pháo cối chi viện, bộ binh xung phong đồng loạt, đạp hàng rào dũng cảm tiến lên , người trước ngã xuống, người sau xông lên. Tiểu đội trưởng Đỗ Thượng Vượng, liên lạc viên Lê Xuân Chủ, y tá Lê Văn Nết xông pha lửa đạn gan dạ chiến đấu, tả xung hữu đột. Sau ba giờ tiến công, lúc 7 giờ các mũi chủ yếu, thứ yếu gặp nhau ở đỉnh đồi A, chiếm vị trí chỉ huy tiểu đoàn địch 2 và phía bắc đồi B cơ bản làm chủ điểm cao 1049. Địch chỉ còn khoảng 40 tên chạy dạt xuống đông nam đồi A và phía đông đồi B. Nhưng do tổ chức truy kích, tảo trừ không chặt, lực lượng dự bị không được sử dụng kịp thời, liên lạc bị đứt, trung đoàn không nắm được tiểu đoàn, tiểu đoàn không nắm được đại đội; nên khi địch dùng máy bay, pháo lớn oanh tạc dữ dội vào đồi A và toàn bộ khu vực ta và địch , bộ đội tự động lui về trận địa vây ép. Bọn địch còn lại phía đông đồi A, B mò lên phản kích chiếm lại trận địa. Lúc này, số thương vong của ta rất nhiều, hai tiểu đoàn 5 và 6 mất sức chiến đấu ( có những đại đội chỉ còn 5-7 tay súng ). Lực lượng dự bị và trực thuộc còn sung sức nhưng thiếu đạn. ( thời điểm nay vô cùng ác liệt và khó khăn , máy bay đánh bom Napan lửa ngùn ngụt cháy khắp điểm cao )
Đêm 3 tháng 4, Bộ tư lệnh Sư đoàn lệnh cho Trung đoàn 52 tiếp tục tổ chức tiến công chiếm lại điểm cao 1049 vào sáng ngày 5 tháng 4. Thấy lực lượng mỏng, Chỉ huy Trung đoàn 52 và Sư đoàn 320 đề nghị Bộ tư lệnh Mặt trận cho đưa Tiểu đoàn 1 (Trung đoàn 48) và lực lượng dự bị vào chiến đấu cùng Tiểu đoàn 4 đánh
chiếm 1049. Nhưng Thường vụ Đảng uỷ, Bộ tư lệnh Mặt trận thấy khả năng tiến công lại 1049 không chắc thắng vì địch vừa tăng thêm 3 đại đội (của tiểu đoàn 4 dù) cho cứ điểm này và tiểu đoàn 11 dù đã đổ xuống tây nam điểm cao 1015; nên quyết định dùng Trung đoàn 64 tiến công địch ở 1015 và lệnh cho Trung đoàn 52 khẩn trương giải quyết chính sách, đưa hai tiểu đoàn 5 và 6 về phía sau củng cố, chỉ để lại một lực lượng tiếp tục giữ thế vậy, tiêu hao địch ở 1049, hỗ trợ cho Trung đoàn 64 tác chiến; đồng thời sẵn sàng đánh chiếm lại 1049 khi có lệnh.
Sau 5 ngày chiến đấu vô cùng quyết liệt, Trung đoàn 52 đánh thiệt hại nặng tiểu đoàn dù 2, tiêu diệt 190 tên, bắn rơi 12 máy bay, phá huỷ nhiều vũ khí. Tuy trận đánh chưa thắng lợi giòn giã nhưng đã giáng một đòn thôi động vào tuyến phòng ngự vòng ngoài của địch bên bờ tây sông Pô Kô; buộc địch phải tung lực lượng ra để ta giam chân, tiêu diệt; tạo điều kiện cho đơn vị bạn tiến công trên hướng Đắk Tô - Tân Cảnh. Bên cạnh những tấm gương chiến đấu hy sinh quên mình có sức cổ vũ lớn lao bộ đội thi đua giết giặc lập công; trận đánh ở điểm cao 1049 còn để lại nhiều bài học xương máu về chỉ đạo, chỉ huy chiến đấu, xác định cách đánh, sử dụng lực lượng, tổ chức hoả lực… trước đối tượng là kẻ địch mạnh được máy bay pháo binh chi viện tối đa trên địa hình rừng rậm, núi cao ở Tây Nguyên.
Sau trận đánh ở điểm cao 1049, Trung đoàn 52 một mặt dùng Tiểu đoàn 4 và một bộ phận hoả lực tiếp tục vây ép giữ chân địch, mặt khác tập trung khẩn trương củng cố lại hai tiểu đoàn 5 và 6. Mặc dù trận đấu ra quân ở Tây Nguyên bị tổn thất nặng, đội ngũ cán bộ từ tiểu đội đến tiểu đoàn bị thương vong hầu hết, mỗi đại đội chỉ còn 5 - 7 tay súng, nhưng dưới sự lãnh đạo chỉ huy kịp thời của Đảng uỷ, chỉ huy các cấp bộ đội không hề bi quan; trung đoàn vẫn giữ vững và kiên định quyết tâm chiến đấu, đề nghị lên cấp trên cho tiếp tục tiêu diệt địch chiếm lại điểm cao 1049 để xây dựng truyền thống đơn vị.
Thời gian này, Trung đoàn 52 được trên bổ sung nhiều cán bộ, chiến sĩ và vũ khí trang bị. Nhưng do còn thiếu nhiều cán bộ trung đội, đại đội; trung đoàn điều chỉnh chuyển một số cán bộ phần đội hoả lực sang chỉ huy bộ binh, đồng thời mạnh dạn cắt nhắc những chiến sĩ trẻ vừa lập thành tích trong chiến đấu phụ trách chỉ huy trung đội, đại đội. Nhiều đồng chí cán bộ tiểu đội, liên lạc, y tá, chiến sĩ được giao chỉ huy trung đội trong nội dung đã phát triển tốt, có nhiều đồng chí cuối năm đã trở thành cán bộ đại đội, đặc biệt có đồng chí là cán bộ tiểu đoàn khi tuổi đời mới 20, 21. Được sự hỗ trợ giúp đỡ tận tình của sư đoàn, các đơn vị bạn và cố gắng cao, sau hai tuần củng cố, Tiểu đoàn 5 và Tiểu đoàn 6 Trung đoàn 52 lại được hồi phục, sẵn sàng nhận nhiệm vụ tham gia chiến đấu để tiếp túc đánh điểm cao 1049 khi có lệnh !



