PHẦN 4 ĐIỂM CAO 1049 ( DELTA )
" VÙNG ĐỒNG ĐỘI "

ANH NUÔI ĐƯA CƠM VÀO KIỀNG ( điểm xuất phát tấn công ) , LÊN CHỐT , GIỮA HOANG TÀN , NHỮNG CĂN HẦM KHÔNG NGUYÊN VẸN , MẶT ĐẤT CHƯA TAN KHÓI CÒN NỒNG NẶC MÙI BOM ĐẠN ... MÙI THUỐC SÚNG , GỌI MÃI ... GỌI MÃI ... SAO ANH EM KHÔNG AI TRẢ LỜI ... KHÔNG CÒN NGƯỜI VỀ NHẬN CƠM ....
ÁC LIỆT LÀ VẬY , NHỮNG NGƯỜI SỐNG SÓT CÒN LẠI , ANH EM VẪN KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA ... SỐNG VÀ CHẾT THẬT BÌNH DỊ ...
CUỐI THÁNG 6 , MÙA MƯA VỀ , ĐOÀN QUÂN LẦM LŨI RỜI KON TUM , CHUYỂN HƯỚNG VỀ QUẢNG NGÃI ... HỌ ĐẾN CHIẾN ĐẤU VÀ RA ĐI ... VÀ ĐỂ LẠI BAO NỖI NIỀM THƯƠNG TIẾC NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI NẰM LẠI ....
" Khi rời chiến trường Tây Nguyên, quân số của Trung đoàn chỉ còn hơn 1.000 người. Trong số 20 đại đội (9 đại đội bộ binh, 6 đại đội hoả lực, 5 đại đội bảo đảm phục vụ), mỗi đơn vị quân số chỉ còn ba, bốn chục người. Số chiến sĩ trực tiếp cầm súng ở các đại đội bộ binh chỉ còn 15 - 27 tay súng. Cán bộ trung đội, đại đội, tiểu đoàn đều thiếu nghiêm trọng. Có đại đội số đảng viên thương vong hết, chi bộ không còn đảng viên."
“Đầu tháng 4 năm 1972, chiến dịch Xuân Hè bắc Tây Nguyên diễn ra ngày càng sôi động và quyết liệt.”
Trên hướng bờ tây sông Pô Kô, Trung đoàn 64 Sư đoàn 320 đã giành thắng lợi vang dội, tiêu diệt gọn tiểu đoàn dù 11 thuộc lữ đoàn 3 ở điểm cao 1015, hoàn thành trận then chốt thứ nhất của chiến dịch. Tuyến phòng thủ vành ngoài phía tây sông Pô Kô bị chọc thủng, địch hoang mang, lúng túng bị động đối phó. Tướng Ngô Du, tư lệnh quân đoàn 2 nguỵ vội vàng lên Võ Định để bàn với sư đoàn dù tìm cách điều chỉnh lực lượng chiếm lại điểm cao 1015, nhưng ra lệnh quân không chịu đi, nên cuối cùng phải bỏ ý định đánh chiếm lại điểm cao này. Tranh thủ thời cơ thuận lợi, Bộ tư lệnh Mặt trận quyết định cho Sư đoàn 320 (thiếu) nhanh chóng vượt sông Pô Kô để phối hợp với Trung đoàn 28 đang đánh địch ở khu vực đường 14 đoạn Kon Kô - Võ Định; đồng thời tăng cường Tiểu đoàn 1 (Trung đoàn 48) và Tiểu đoàn 19 đặc công (Sư đoàn 320) cho Trung đoàn 52 tiến công lại điểm cao 1049. Ngày 21 tháng 4, Trung đoàn 52 tiến công điểm cao 1049 lần thứ hai có pháo cơ giới chi viện. Khi pháo binh bắn chuẩn bị, bộ binh trên ba hướng áp sát đội hình vây; pháo dừng bắn, bộ đội đồng loạt xung phong đánh chiếm mục tiêu. Nhưng do bao vây không chặt, nên chỉ diệt được khoảng 100 tên địch, bọn còn lại chạy thoát về bờ đông sông Pô Kô. Khi địch dùng máy bay trực thăng bốc bọn tàn quân ở bờ tây sông Pô Kô, pháo ta kịp thời bắn truy kích diệt thêm nhiều tên địch, trong đó làm bị thương tên tiểu đoàn phó tiểu đoàn 7 dù. Đêm 21, ta làm chủ hoàn toàn điểm cao 1049 .
Ngày 5 tháng 6 năm 1972, Chiến dịch Xuân Hè bắc Tây Nguyên kết thúc thắng lợi. Trải qua 68 ngày đêm chiến đấu quân và dân Mặt trận Tây Nguyên đã lập nên chiến công vang dội: loại khỏi vòng chiến đấu 27.953 tên địch (trong đó có 26 cố vấn giặc lái Mỹ, tướng Giôn Pôn-van - cố vấn trưởng quân đoàn 2 và hàng chục sĩ quan cấp tá ngụy), bắt 2.034 tên, làm tan rã 6.170 tên cảnh sát dân vệ; bắn rơi và phá hủy 215 máy bay các loại, 1.227 xe quân sự, 146 pháo cối lớn; thu 3.518 súng các loại, giải phóng phần lớn tỉnh Kon Tum với khoảng 4 vạn dân. Trong chiến công chung đó, cán bộ chiến sĩ Trung đoàn 52 đã góp phần xứng đáng: đánh 10 trận cấp trung đoàn và trung đoàn thiếu, tiêu diệt trên 1.000 tên địch, bắt sống 101 tên, thu hàng trăm súng các loại, 10 tấn đạn, bắn rơi 22 máy bay . Phá hủy 2 đại bác 105 ly, 2 súng cối 106,7 ly, 2 xe quân sự và nhiều phương tiện chiến tranh. Trung đoàn được tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ba và Huân chương Chiến công hạng nhất. Qua 5 tháng chiến đấu trên Mặt trận Tây Nguyên, nhiều kinh nghiệm xương máu được đúc kết, một thế hệ mới đã trưởng thành… làm cơ sở cho đoàn quân Tây Tiến lập nên những chiến công hiển hách ở chiến trường Khu 5 trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.
Khi rời chiến trường Tây Nguyên, quân số của Trung đoàn chỉ còn hơn 1.000 người. Trong số 20 đại đội (9 đại đội bộ binh, 6 đại đội hoả lực, 5 đại đội bảo đảm phục vụ), mỗi đơn vị quân số chỉ còn ba, bốn chục người. Số chiến sĩ trực tiếp cầm súng ở các đại đội bộ binh chỉ còn 15 - 27 tay súng. Cán bộ trung đội, đại đội, tiểu đoàn đều thiếu nghiêm trọng. Có đại đội số đảng viên thương vong hết, chi bộ không còn đảng viên...



