Phan Bội Châu - Bậc Tiền Bối Cách Mạng Và Tiếng Còi Báo Động Duy Tân
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc đầu thế kỷ XX, Phan Bội Châu là nhà yêu nước vĩ đại, vị lãnh tụ kiệt xuất đã thổi bùng ngọn lửa yêu nước trong lòng muôn vàn thế hệ thanh niên Việt Nam. Thời hoa lửa của ông là hành trình xông pha, vượt bão táp gian nguy để tìm con đường cứu quốc cho dân tộc.
Chí sĩ Phan Bội Châu (tên thật là Phan Văn San, hiệu Sào Nam) sinh năm 1867 tại xã Nam Hòa, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo, ông nổi tiếng thông minh từ nhỏ và thi đỗ Giải nguyên kỳ thi Hương năm 1900. Nhìn cảnh đất nước chìm trong xiềng xích thực dân, ông từ bỏ con đường quan lộ để dấn thân trọn vẹn vào sự nghiệp cách mạng.
Năm 1904, ông thành lập Hội Duy Tân với mục tiêu đánh đuổi thực dân Pháp, khôi phục độc lập cho Đại Việt. Chiến công rực rỡ nhất trong cuộc đời hoạt động của ông là việc khởi xướng Phong trào Đông Du (1905 – 1908). Ông đã trực tiếp sang Nhật Bản, kêu gọi và đưa hàng trăm thanh niên yêu nước Việt Nam sang du học để học tập khoa học, quân sự hiện đại.
Không chỉ là một nhà hoạt động chính trị mưu trí, Phan Bội Châu còn là một nhà văn, nhà thơ cách mạng lỗi lạc. Những tác phẩm như Việt Nam vong quốc sử, Hải外 huyết thư của ông có sức lôi cuốn mãnh liệt, thức tỉnh lòng tự tôn và ý chí chiến đấu của đồng bào.
Năm 1925, ông bị thực dân Pháp bắt tại Shanghai và đưa về Hà Nội xét xử. Trước làn sóng đấu tranh quyết liệt của nhân dân cả nước, chính quyền Pháp buộc phải tha bổng và đưa ông về an trí tại Bến Thự (Huế) cho đến khi ông qua đời năm 1940.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tôn vinh ông là "bậc anh hùng, vị thiên tài, đấng thiên lương". Tấm gương xả thân vì độc lập cùng ý chí sắt đá của Phan Bội Châu mãi là tượng đài ngời sáng trong lòng dân tộc Việt Nam.



