PHAN BỘI CHÂU – NGỌN LỬA ĐÔNG DU VÀ KHÁT VỌNG GIÀNH ĐỘC LẬP
Tác giả: Đỗ Thị Hiểu Phương Lớp: K15H.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Trong những năm đầu thế kỷ XX, khi đất nước chìm dưới ách thống trị của thực dân Pháp, nhiều sĩ phu Việt Nam bắt đầu tìm kiếm những con đường mới để cứu nước. Một trong những người tiêu biểu nhất của thời kỳ ấy là Phan Bội Châu.
Ông sinh năm 1867 tại Nam Đàn, Nghệ An, trong một gia đình có truyền thống học hành và yêu nước.
Từ nhỏ, Phan Bội Châu đã chứng kiến cảnh đất nước mất chủ quyền. Những thất bại của các phong trào Cần Vương khiến ông nhận ra rằng con đường cứu nước cần có những phương thức mới.
Năm 1904, ông cùng một số đồng chí thành lập Duy Tân Hội, hướng tới mục tiêu giành lại độc lập cho Việt Nam.
Sau đó, Phan Bội Châu phát động phong trào Đông Du, đưa thanh niên Việt Nam sang Nhật Bản học tập với hy vọng tiếp thu kiến thức và xây dựng lực lượng cho công cuộc cứu nước.
Những người trẻ ấy mang theo một khát vọng rất lớn: học hỏi từ thế giới để trở về giúp đất nước.
Nhưng con đường của Phan Bội Châu không hề bằng phẳng.
Chính quyền thực dân Pháp theo dõi và tìm cách ngăn chặn hoạt động của ông.
Phong trào Đông Du cuối cùng không đạt được mục tiêu như mong muốn. Phan Bội Châu phải rời Nhật Bản và tiếp tục hoạt động ở Trung Quốc.
Năm 1925, ông bị thực dân Pháp bắt tại Thượng Hải.
Ông bị đưa về Việt Nam và bị đưa ra xét xử.
Một bản án tử hình được tuyên, nhưng trước sức ép của dư luận, án sau đó được giảm xuống hình thức quản thúc.
Phan Bội Châu sống những năm cuối đời tại Huế và qua đời năm 1940.
Ông không nhìn thấy ngày đất nước giành được độc lập.
Nhưng những hoạt động của ông đã góp phần làm thức tỉnh tinh thần yêu nước của một thế hệ thanh niên đầu thế kỷ XX.
Điều đáng quý trong cuộc đời Phan Bội Châu là ông luôn tìm kiếm một con đường mới.
Ông có thể đã có những hạn chế về tư tưởng và phương pháp, và nhiều chủ trương của ông không đạt được kết quả cuối cùng.
Nhưng không thể phủ nhận khát vọng độc lập mãnh liệt mà ông mang trong suốt cuộc đời.
Phan Bội Châu đã dành gần như toàn bộ tuổi trưởng thành của mình cho câu hỏi: Làm thế nào để đất nước có thể thoát khỏi ách ngoại xâm?
Câu hỏi ấy trở thành động lực khiến ông đi qua nhiều quốc gia, gặp gỡ nhiều người và tổ chức nhiều phong trào.
Ông không được sống đến ngày độc lập.
Nhưng ngọn lửa mà ông góp phần thắp lên đã tiếp tục truyền sang những thế hệ sau.
Và lịch sử Việt Nam đầu thế kỷ XX không thể không nhắc đến người sĩ phu xứ Nghệ đã dành cả cuộc đời cho hai chữ “độc lập”.



