Phan Bội Châu – nhà yêu nước lớn đầu thế kỷ XX là một trong những gương mặt tiêu biểu nhất của phong trào giải phóng dân tộc Việt Nam trong buổi giao thời đầy biến động giữa truyền thống và hiện đại. Sinh năm 1867 tại Nghệ An, trong một gia đình nhà nho yêu nước, Phan Bội Châu sớm nuôi dưỡng chí lớn cứu nước, mang trong mình khát vọng tìm con đường mới để đưa dân tộc thoát khỏi ách thống trị của thực dân Pháp.
Không cam chịu con đường cầu an hay cải lương, Phan Bội Châu lựa chọn con đường cách mạng bạo liệt, chủ trương giành độc lập bằng hành động quyết liệt. Ông là người sáng lập và lãnh đạo nhiều tổ chức yêu nước như Duy Tân Hội, phát động Phong trào Đông Du, đưa thanh niên Việt Nam sang Nhật Bản học tập với hy vọng đào tạo lực lượng nòng cốt cho công cuộc giải phóng dân tộc. Những tác phẩm như Việt Nam vong quốc sử, Hải ngoại huyết thư… của ông đã thổi bùng ngọn lửa yêu nước, thức tỉnh tinh thần dân tộc trong đông đảo quần chúng, đặc biệt là tầng lớp trí thức và thanh niên. Cuộc đời hoạt động cách mạng của Phan Bội Châu gắn liền với những năm tháng bôn ba hải ngoại, chịu nhiều gian khổ, hiểm nguy. Năm 1925, ông bị thực dân Pháp bắt tại Thượng Hải, sau đó đưa về nước quản thúc tại Huế. Dù bị giam lỏng, mất tự do, Phan Bội Châu vẫn giữ vững khí tiết, tiếp tục viết, tiếp tục truyền cảm hứng yêu nước cho các thế hệ sau. Tinh thần bất khuất và tấm lòng vì dân, vì nước của ông khiến cả dân tộc kính trọng, tôn vinh. Phan Bội Châu là người mở đường cho phong trào yêu nước Việt Nam thời cận đại, dù con đường cứu nước của ông còn mang dấu ấn thời đại, nhưng chính những nỗ lực không mệt mỏi ấy đã đặt nền móng tinh thần cho sự ra đời của các khuynh hướng cách mạng tiến bộ hơn sau này. Tên tuổi ông mãi mãi được khắc ghi như một biểu tượng lớn của lòng yêu nước và khát vọng độc lập trong lịch sử dân tộc Việt Nam.