Bài viết

Phan Châu Trinh (1872–1926)

Phan Châu Trinh (1872–1926), hiệu Tây Hồ, là nhà chí sĩ yêu nước, nhà văn và nhà tư tưởng lớn đầu thế kỷ XX. Ông chủ trương đường lối cải cách: khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh, và phát động phong trào Duy Tân nhằm đưa nước nhà thoát khỏi ách nô lệ

24/08/2026Lê Đinh Nhựt Anh (Đoàn xã Vĩnh Thuận Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Châu Trinh (1872–1926), hiệu Tây Hồ, là nhà chí sĩ yêu nước, nhà văn và nhà tư tưởng lớn đầu thế kỷ XX. Ông chủ trương đường lối cải cách: khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh, và phát động phong trào Duy Tân nhằm đưa nước nhà thoát khỏi ách nô lệ.

Thân thế và sự nghiệp làm quan

  • Sinh ngày 9 tháng 9 năm 1872 tại làng Tây Lộc, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam.

  • Cha là Phan Văn Bình, một võ quan từng tham gia phong trào Cần Vương.

  • Năm 1900 đỗ Cử nhân, năm 1901 đỗ Phó bảng.

  • Ra làm quan triều Nguyễn làm Thừa biện Bộ Lễ (1902), nhưng sớm từ quan (1904) vì chán ghét chế độ phong kiến mục nát để dấn thân vào con đường cứu nước.

    Tư tưởng và hoạt động cứu nước

    • Cùng với Huỳnh Thúc Kháng và Trần Quý Cáp tạo thành "Bộ ba Quảng Nam" khởi xướng Phong trào Duy Tân.

  • Cổ vũ đổi mới văn hóa, bỏ tục lệ lạc hậu, phát triển kinh tế, mở trường học theo lối mới.

  • Chủ trương ôn hòa, dựa vào thực lực nhân dân, yêu cầu thực dân Pháp cải cách chứ không dùng bạo động.

  • Bị giam cầm, đày đi Côn Đảo (1908) và sau đó sang Pháp hoạt động trước khi trở về nước năm 1925 và mất tại Sài Gòn năm 1926

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn