Khác

PHAN CHÂU TRINH – NHÀ CHÍ SĨ TIÊN PHONG TRONG CÔNG CUỘC CANH TÂN ĐẤT NƯỚC VÀ KHÁT VỌNG DÂN QUYỀN

Nguyễn Thị Hiền Thảo

Đà Nẵng25/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
PHAN CHÂU TRINH – NHÀ CHÍ SĨ TIÊN PHONG TRONG CÔNG CUỘC CANH TÂN ĐẤT NƯỚC VÀ KHÁT VỌNG DÂN QUYỀN

Trong lịch sử tư tưởng và phong trào yêu nước Việt Nam đầu thế kỷ XX, Phan Châu Trinh (1872-1926) -hiệu Tây Hồ, người con ưu tú của vùng đất Quảng Nam - hiện lên như một nhà canh tân kiệt xuất, người mở đường cho tư tưởng dân chủ và nâng cao dân trí. Đỗ Phó bảng năm 1901 và từng làm quan trong triều đình nhà Nguyễn, ông đã sớm nhận ra sự mục nát của bộ máy phong kiến cùng sự bế tắc của con đường khoa cử. Quyết định từ quan năm 1905, ông bạt thiệp khắp Trung - Nam kỳ rồi sang Trung Quốc, Nhật Bản để tìm kiếm con đường cứu nước. Khác với xu hướng bạo động hay trông chờ vào ngoại viện thời bấy giờ, ông kiên định lựa chọn con đường cải cách xã hội, coi việc nâng cao dân trí và cải tạo nội lực dân tộc là nền tảng cốt lõi để giành lại tự do.

Đỉnh cao cống hiến và tầm vóc tư tưởng của Phan Châu Trinh ngưng đọng trọn vẹn ở triết lý hành động vượt thời đại cùng tinh thần xả thân vì dân quyền. Tư tưởng của ông được cô đọng trong khẩu hiệu nổi tiếng: "Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh." Ông là ngọn cờ đầu của Phong trào Duy Tân tại Quảng Nam và miền Trung, tích cực truyền bá chữ Quốc ngữ, cổ vũ chấn hưng công thương nghiệp, mở thư xã, đồng thời ra Hà Nội diễn giảng tại Đông Kinh Nghĩa Thục. Dù bị chính quyền thực dân bắt đày ra Côn Đảo năm 1908 rồi bị quản thúc tại Mỹ Tho, ông vẫn không sờn lòng. Khi sang Pháp từ năm 1911, ông tiếp tục dùng ngòi bút và con đường chính trị để tố cáo sự bạo ngược của thực dân, đòi quyền lợi cho người Việt, chấp nhận gian khổ khốn cùng tại nhà tù Santé và cuộc sống mưu sinh vất vả bằng nghề rửa ảnh. Ngày 24/3/1926, ông trút hơi thở cuối cùng tại Sài Gòn; đám tang của ông đã biến thành một phong trào quốc tang rộng lớn, dấy lên làn sóng thức tỉnh dân tộc trên khắp cả nước.

Từ cuộc đời hoạt động sôi nổi và tư tưởng canh tân của chí sĩ Phan Châu Trinh, chúng ta đúc kết được những bài học lịch sử và nhân văn vô cùng sâu sắc. Trước hết chính là bài học về tinh thần tự lực tự cường và tầm nhìn chiến lược: độc lập dân tộc phải gắn liền với sự tiến bộ xã hội, trong đó giáo dục và tri thức chính là vũ khí mạnh mẽ nhất để giải phóng con người. Bên cạnh đó, tấm gương của ông là bài học lớn về bản lĩnh của người trí thức dấn thân, sẵn sàng từ bỏ vinh hoa phú quý để gắn bó với nỗi đau của nhân dân, kiên trung bảo vệ lý tưởng đến hơi thở cuối cùng. Cuối cùng, khát vọng canh tân đất nước của ông gửi gắm bài học cho thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm không ngừng học tập, rèn luyện bản lĩnh, nâng cao tầm trí tuệ để góp phần xây dựng một Việt Nam phồn vinh, văn minh và tự cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn