Phần cơm còn lại
Phần cơm còn lại Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, khói bom mà còn có những câu chuyện khiến người ta nghẹn lòng khi nhớ lại. Có những người lính ra đi ở tuổi đôi mươi, mang theo ước mơ còn dang dở, nhưng trước lúc hy sinh vẫn chỉ nghĩ cho đồng đội của mình. Mùa khô năm ấy, đơn vị của anh Phúc hành quân qua một cánh rừng già để tiếp viện cho mặt trận phía trước. Đường đi hiểm trở, lương thực thiếu thốn, mỗi người chỉ được phát một nắm cơm độn ngô cho cả ngày dài. Suốt buổi sáng, địch liên tục càn quét. Đơn vị phải bám rừng, giữ bí mật, không ai kịp ăn gì. Đến gần trưa, tranh thủ lúc tạm yên tiếng súng, anh em mới lấy cơm ra ăn vội. Anh Phúc nhìn sang người đồng đội bên cạnh là Tuấn – cậu lính trẻ mới nhập ngũ, gầy gò vì nhiều ngày sốt rét chưa khỏi. Thấy Tuấn chỉ còn nửa nắm cơm nhỏ, anh lặng lẽ gói phần cơm của mình lại rồi nói:
– Tao chưa đói, để lát ăn sau. Rồi anh đứng dậy nhận nhiệm vụ đi trinh sát phía trước. Không ai ngờ đó là lần cuối cùng đồng đội nhìn thấy anh còn sống. Một loạt đạn bất ngờ từ phía địch vang lên giữa khu rừng. Anh Phúc trúng đạn khi đang tìm đường mở lối cho đơn vị. Đồng đội lao tới thì anh đã yếu dần. Trong giây phút cuối cùng, anh chỉ kịp nói đứt quãng:
– Trong ba lô… còn phần cơm… đưa cho thằng Tuấn… Nói rồi anh lặng im giữa vòng tay đồng đội. Chiều hôm ấy, đơn vị tiếp tục hành quân trong mưa rừng nặng hạt. Tuấn ôm chặt chiếc ba lô của anh Phúc, bên trong vẫn còn nguyên nắm cơm đã nguội lạnh được bọc cẩn thận bằng tấm lá chuối. Tuấn bật khóc. Cả tiểu đội không ai nói nên lời. Giữa chiến tranh khốc liệt, một phần cơm nhỏ bé lại chứa đựng tình đồng chí lớn lao đến nhường ấy. Người lính ấy đã ra đi, nhưng sự hy sinh và lòng yêu thương đồng đội của anh vẫn còn sống mãi trong ký ức những người ở lại. Nhiều năm sau, mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, Tuấn luôn nói:
“Điều khiến tôi nhớ nhất không phải tiếng súng hay những trận đánh dữ dội, mà là phần cơm người đồng đội để lại trước lúc hy sinh. Nó khiến tôi hiểu rằng: người lính Việt Nam chiến đấu không chỉ vì Tổ quốc, mà còn vì nhau.” Ngày nay, đất nước hòa bình, những “phần cơm để lại cho đồng đội” không còn trong bom đạn nữa, nhưng tinh thần sống vì người khác vẫn luôn hiện diện trong cuộc sống hằng ngày. Đó là sự sẻ chia lúc khó khăn, là tinh thần tương thân tương ái, là nghĩa tình của con người Việt Nam qua mọi thời đại. Và chính những điều bình dị ấy đã làm nên những “Hoa lửa” đẹp nhất của dân tộc.



