PHAN ĐÌNH GIÓT (1)
Trong lịch sử kháng chiến chống Pháp, có một cái tên đã trở thành huyền thoại về lòng dũng cảm và sự hy sinh quên mình, đó là Anh hùng Phan Đình Giót.
Câu chuyện về ông không chỉ là một mẩu chuyện lịch sử, mà là biểu tượng rực rỡ nhất cho tinh thần "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh" trong chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm 1954.
Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nghèo tại Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Sống trong cảnh nước mất nhà tan, ông sớm giác ngộ cách mạng và gia nhập quân đội. Trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông luôn là một chiến sĩ gương mẫu, dũng cảm và đầy nhiệt huyết.
Chiều ngày 13/3/1954, quân ta nổ súng tấn công cứ điểm Him Lam – "cánh cửa thép" mở màn cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Địch dựa vào hệ thống lô cốt kiên cố và hỏa lực cực mạnh để chống trả điên cuồng.
Khi đơn vị của Phan Đình Giót tiến công, họ vấp phải sự kháng cự dữ dội từ các lô cốt địch. Nhiều đồng đội đã ngã xuống. Bản thân Phan Đình Giót cũng bị thương ở đùi và vai, máu chảy rất nhiều nhưng ông vẫn nén đau, tiếp tục bò lên phía trước.
Đỉnh điểm của trận đánh là khi hỏa lực từ lô cốt số 3 của địch bắn ra như mưa, chặn đứng đà tiến quân của đại đội. Nếu không dập tắt được khẩu hỏa điểm này, bộ đội ta sẽ thương vong rất lớn và kế hoạch tấn công có thể bị phá vỡ.
Trong giây phút sinh tử ấy, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định phi thường: Ông dùng hết sức bình sinh, lừa thế địch để tiếp cận gần sát lô cốt. Ông ném quả bộc phá cuối cùng nhưng vẫn chưa tiêu diệt được hoàn toàn hỏa lực bên trong. Khi súng của địch tiếp tục khạc lửa, Phan Đình Giót đã dồn chút tàn lực còn lại, lao thẳng người vào lỗ châu mai. Thân hình của ông đã che lấp hoàn toàn khe hở bắn của địch. Tiếng súng bên trong im bặt. Chớp thời cơ ngàn vàng đó, đồng đội ông đồng loạt xông lên như triều dâng thác đổ, tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam.
Sự hy sinh của Phan Đình Giót đã trở thành một cú hích tinh thần cực lớn cho toàn quân ta trong những ngày đầu của chiến dịch. Ông ngã xuống ở tuổi 32, khi đất nước chưa kịp hòa bình, nhưng tên tuổi của ông đã tạc vào dáng đứng của dân tộc.
"Thân ngã xuống làm điểm tựa cho đồng đội tiến lên, máu của người anh hùng đã tô thắm thêm màu cờ Tổ quốc."


