Phan Đình Giót
Anh hùng Điện Biên Phủ. Lấy thân mình lấp lỗ châu mai, hy sinh anh dũng.
Phan Đình Giót sinh ra ở một làng quê nghèo thuộc huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Quê anh nằm nép mình bên những dải ruộng cằn cỗi, nơi gió Lào thổi rát mặt người mỗi độ hè về, nơi người dân quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” mà vẫn thiếu ăn. Tuổi thơ của Giót gắn liền với bờ tre, con trâu, với những buổi theo mẹ ra đồng từ khi mặt trời còn chưa ló dạng. Cha mất sớm, mẹ tần tảo nuôi con trong cảnh nghèo khó, nên Giót sớm hiểu thế nào là đói rét, là kiếp sống bị áp bức dưới ách thực dân phong kiến.
Khi lớn lên, chứng kiến cảnh quê hương bị giặc giày xéo, người dân bị bóc lột, đánh đập, trong lòng Giót dần nung nấu một quyết tâm âm thầm nhưng mãnh liệt: phải đứng lên, phải chiến đấu để giành lại cuộc sống tự do cho mình và cho bao người nghèo khổ như mẹ anh. Năm 1950, Phan Đình Giót tình nguyện gia nhập quân đội. Ngày khoác lên mình bộ quân phục bạc màu, anh chỉ có một ước nguyện giản dị: được góp một phần nhỏ bé để đất nước không còn bóng quân thù.
Trong quân ngũ, Phan Đình Giót là người lính ít nói nhưng gan góc. Anh không cao lớn, không khỏe mạnh vượt trội, nhưng ở anh luôn toát lên sự bền bỉ, chịu đựng và tinh thần trách nhiệm cao. Những buổi hành quân dài ngày trong rừng sâu núi thẳm, khi nhiều người thấm mệt, Giót vẫn lặng lẽ bước đi, vai nặng súng đạn mà ánh mắt chưa từng chùn bước. Đồng đội quý mến anh bởi sự chân thành, bởi sẵn sàng nhường phần cơm ít ỏi cho người khác khi ai đó mệt hay ốm.
Cuối năm 1953, chiến dịch Điện Biên Phủ được mở màn. Đó là một chiến dịch lịch sử, nơi số phận của cả cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp được đặt lên vai những người lính bình dị như Phan Đình Giót. Đêm trước ngày ra trận, giữa núi rừng Tây Bắc lạnh giá, Giót ngồi dựa lưng vào balô, nhìn lên bầu trời đen thẳm. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh người mẹ gầy gò nơi quê nhà, những buổi chiều hun hút gió, những mái nhà tranh thấp bé. Anh không biết mình có còn sống để trở về hay không, nhưng anh biết chắc một điều: nếu thế hệ anh không chiến đấu, thì quê hương sẽ mãi chìm trong đau khổ.
Trận đánh vào cứ điểm Him Lam diễn ra vô cùng ác liệt. Hỏa lực của địch dày đặc, từng loạt đạn từ các lô cốt bắn xối xả, chặn đứng bước tiến của quân ta. Mỗi mét đất tiến lên đều phải trả bằng mồ hôi và máu. Đơn vị của Phan Đình Giót nhiều lần bị chặn lại trước một lô cốt kiên cố, nơi khẩu súng máy của địch khạc lửa không ngừng, khiến nhiều chiến sĩ ngã xuống.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót hiểu rằng nếu lô cốt kia không bị tiêu diệt, cả đơn vị sẽ không thể tiến lên, và hy sinh sẽ còn nhiều hơn nữa. Anh nhìn quanh: đồng đội đang nằm rạp xuống đất, đạn bay rít trên đầu, tiếng hô xung phong bị chặn đứng trong khói lửa mù mịt. Không một chút do dự, Giót ôm bộc phá lao lên phía trước. Một quả đạn nổ gần khiến anh bị thương nặng, máu thấm đỏ áo. Bộc phá trong tay không thể đặt đúng vị trí như dự định ban đầu.
Trong giây phút cuối cùng, giữa làn đạn dày đặc, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định mà lịch sử mãi khắc ghi. Anh dùng chính thân mình lao vào lỗ châu mai của lô cốt, lấy cơ thể bịt kín họng súng máy của địch. Hỏa lực chết người lập tức im bặt. Nhờ đó, đơn vị của anh kịp thời xung phong, tiêu diệt cứ điểm Him Lam, mở toang cánh cửa cho thắng lợi của chiến dịch Điện Biên Phủ.
Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh không kịp gửi về quê nhà một lá thư từ biệt, không kịp nói với mẹ một lời cuối. Nhưng sự hy sinh của anh đã trở thành biểu tượng chói sáng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam: lấy thân mình vì Tổ quốc, đặt sự sống của đồng đội và vận mệnh dân tộc lên trên sinh mệnh cá nhân.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, tên anh được khắc ghi trong lịch sử, trong lòng nhân dân cả nước. Từ những trang sách giáo khoa đến những tượng đài tưởng niệm, hình ảnh Phan Đình Giót – người chiến sĩ lấy thân mình lấp lỗ châu mai – đã trở thành bài học sống động về lòng yêu nước, sự quả cảm và tinh thần hy sinh cao cả.
Nhiều năm trôi qua, đất nước đổi thay, nhưng mỗi khi nhắc đến Phan Đình Giót, người ta vẫn thấy đâu đó hình ảnh người thanh niên bình dị từ miền quê nghèo Hà Tĩnh, mang theo trái tim nóng bỏng, sẵn sàng hiến dâng tất cả cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Sự hy sinh của anh không chỉ làm nên chiến thắng, mà còn thắp sáng niềm tin cho bao thế hệ Việt Nam trên con đường dựng xây và bảo vệ đất nước.



