Phan Đình Giót
Phan Đình Giót sinh năm 1922, trong một gia đình nghèo tại làng Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Cuộc sống lam lũ, cơ cực đã tôi luyện cho ông tinh thần kiên cường, ý chí sắt đá. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, Phan Đình Giót tham gia lực lượng tự vệ chiến đấu, và đến năm 1950, ông xung phong gia nhập bộ đội chủ lực. Trong quân ngũ, ông luôn là tấm gương sáng về tinh thần tự giác, sự gương mẫu và lòng yêu thương đồng đội, sẵn sàng gánh vác khó khăn, nhường nhịn những điều tốt đẹp cho người khác
Trận chiến Him Lam và hành động quả cảm
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312, nơi Phan Đình Giót đang chiến đấu, nhận lệnh tấn công tiêu diệt cứ điểm Him Lam, một cứ điểm then chốt trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, quân Pháp tập trung hỏa lực bắn phá dữ dội, gây tổn thất nặng nề cho quân ta.
Khi đơn vị đang gặp khó khăn, đối mặt với hỏa lực mạnh từ một lô cốt địch, Phan Đình Giót đã thể hiện lòng dũng cảm phi thường. Bị thương ở đùi sau khi đánh quả bộc phá thứ chín, ông vẫn xung phong đánh tiếp quả thứ mười. Tuy nhiên, hỏa điểm địch vẫn không ngừng bắn, chặn đứng bước tiến của đồng đội.
Trong tình thế nguy cấp, với tinh thần quyết tử vì Tổ quốc, Phan Đình Giót đã sử dụng quả lựu đạn cuối cùng để tấn công hỏa điểm địch. Khi địch tạm ngừng bắn, ông dùng tiểu liên bắn một băng vào trong lô cốt. Dù bị thương lần thứ ba vào vai, máu chảy đầm đìa, ông vẫn cố gắng tiếp tục chiến đấu. Khi nhìn thấy một hỏa điểm địch đột nhiên xuất hiện và gây thương vong cho đồng đội, trong khi hai chiến sĩ bộ binh đã bị thương khi cố gắng dập tắt nó, Phan Đình Giót đã tự mình đảm nhiệm vai trò chỉ huy trung đội.
Với ý chí cháy bỏng là phải dập tắt bằng được hỏa điểm địch, ông đã ép người sát mặt đất, bò nhích lên từng chút một. Bằng sức lực cuối cùng, ông nâng khẩu tiểu liên bắn mạnh vào lỗ châu mai. Hết đạn, ông thay băng và tiếp tục bắn. Khi xung kích của ta chuẩn bị tiến lên nhưng vẫn bị hỏa điểm địch ngăn chặn, Phan Đình Giót đã rướn người lên, lấy đà, bám chắc vào những thân cây gỗ phía trên lỗ châu mai rồi xoay người thật nhanh, áp lồng ngực thanh xuân của mình vào bịt kín lỗ châu mai hiểm ác.
Hy sinh và di sản
Hành động hy sinh cao cả của Phan Đình Giót đã dập tắt hỏa điểm lợi hại nhất của địch, tạo điều kiện cho quân Việt Nam tiếp tục xung phong, tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi trong trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Phan Đình Giót đã anh dũng hy sinh vào đêm ngày 13 tháng 3 năm 1954, ở tuổi 34. Sự hy sinh của ông không chỉ là minh chứng cho lòng yêu nước, tinh thần quả cảm mà còn là biểu tượng sáng ngời cho ý chí quyết tâm và sức mạnh của dân tộc Việt Nam. Tấm gương của anh hùng Phan Đình Giót mãi mãi được ghi nhớ trong lịch sử dân tộc và là nguồn động viên, giáo dục cho các thế hệ mai sau về tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Là một đoàn viên thanh niên và là giáo viên mầm non, tôi nhận thấy bản thân cần tiếp tục học tập và noi gương các thế hệ cha anh. Mỗi người trẻ hôm nay tuy không còn phải cầm súng chiến đấu nhưng cần ra sức học tập, lao động, rèn luyện đạo đức và cống hiến cho xã hội bằng những việc làm thiết thực. Đó chính là cách thể hiện lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của dân tộc.



