Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phan Đình Giót – Bản Hùng Ca "Lấy Thân Mình Lấp Lỗ Châu Mai"

Ninh Bình26/01/2026Triệu Ngọc Duy (Văn phòng Đăng ký đất đai Hà Nam, Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử của dân tộc Việt Nam không chỉ được viết bằng mực, mà còn được viết bằng máu của những người anh hùng, bằng mồ hôi của những người lao động và bằng nước mắt thầm lặng của những người mẹ, người vợ nơi hậu phương. Đi qua những năm tháng bão táp, nhìn lại chặng đường độc lập của Tổ quốc, chúng ta càng thêm thấu hiểu và biết ơn những "tượng đài" bất tử: từ những người hoạt động cách mạng tiền khởi nghĩa đến những Anh hùng Lực lượng vũ trang, Anh hùng Lao động, và cả những nhân chứng sống đã dệt nên bài ca chiến thắng.

Ngược dòng thời gian về những năm tháng trước 1945, ta thấy hiện hữu hình ảnh của những chiến sĩ cách mạng kiên trung. Họ là những "hạt giống đỏ" đầu tiên, hoạt động trong lòng địch, đối mặt với gông cùm và cái chết để gieo mầm hy vọng cho một cuộc đổi đời. Khi tiếng súng kháng chiến vang lên, cả dân tộc cùng ra trận. Đó là những cựu chiến binh dạn dày sương gió, là những cựu thanh niên xung phong mang tuổi thanh xuân xẻ dọc Trường Sơn. Bên cạnh họ là những người có công giúp đỡ cách mạng – những người dân bình dị đã nhường cơm sẻ áo, đào hầm nuôi giấu cán bộ, trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho tiền tuyến.

Trong bản giao hưởng anh hùng ấy, nốt nhạc cao vút và bi tráng nhất chính là sự hy sinh của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Đình Giót. Trong trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam năm 1954, khi hỏa lực của kẻ thù từ lỗ châu mai tuôn ra như mưa trút, chặn đứng bước tiến của quân ta, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định làm chấn động cả lịch sử. Với cơ thể đầy thương tích, anh đã dồn hết tàn lực cuối cùng, lao mình vào bịt kín lỗ châu mai của địch.

Hành động "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" của Phan Đình Giót không chỉ là một khoảnh khắc anh hùng cá nhân, mà là biểu tượng cho ý chí của cả một dân tộc "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Anh ngã xuống để đồng đội xông lên, để lá cờ quyết chiến quyết thắng tung bay trên nóc hầm de Castries. Anh chính là nhân chứng trực tiếp, là người viết nên lịch sử bằng chính thân xác mình, để lại cho hậu thế một bài học vô giá về lòng tận hiến.

Nhưng chiến tranh không chỉ có những người ngã xuống trên chiến trường. Chúng ta còn có những Anh hùng Lao động – những người đã đổ mồ hôi trên những công trường, nhà máy để phục hồi đất nước từ đống đổ nát. Chúng ta có những thân nhân liệt sĩ – những người mẹ, người vợ đã nén nỗi đau mất mát vào lòng để tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp chung. Họ là những người có công với cách mạng thầm lặng, là "bàn thờ" thiêng liêng trong mỗi gia đình Việt Nam.

Ngày hôm nay, khi đứng trước những cựu chiến binh, những nhân chứng lịch sử với mái đầu đã bạc, chúng ta như được tiếp xúc với những "pho sử sống". Mỗi vết thương trên da thịt họ, mỗi câu chuyện họ kể là một lời nhắc nhở về cái giá của hòa bình. Sự hiện diện của họ là nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng với tương lai tươi sáng, nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Độc lập không phải là quà tặng của thiên nhiên, mà là thành quả của sự đánh đổi bằng mạng sống và cả đời người.

Khép lại những trang sử hào hùng, mỗi chúng ta cần ý thức sâu sắc trách nhiệm của mình trong việc đền ơn đáp nghĩa. Trân trọng những giá trị mà cha ông đã gây dựng, sống trách nhiệm và cống hiến hết mình, đó chính là cách tri ân tốt nhất đối với những người đã ngã xuống như Phan Đình Giót, và đối với tất cả những người có công đã dành trọn cuộc đời cho mảnh đất hình chữ S thân yêu này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phan Đình Giót – Bản Hùng Ca "Lấy Thân Mình Lấp Lỗ Châu Mai" | Câu chuyện thời hoa lửa