Phan Đình Giót – Bước chân trên đường kéo pháo
Trước khi trở thành người anh hùng ở Him Lam, Phan Đình Giót đã cùng hàng nghìn chiến sĩ âm thầm kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt núi rừng Tây Bắc bằng sức người.
Đầu năm 1954, núi rừng Tây Bắc chìm trong những cơn mưa phùn lạnh buốt. Những con đường đất nhỏ hẹp trơn như mỡ trở thành thử thách khắc nghiệt đối với bộ đội ta. Trên vai họ không chỉ là ba lô và súng đạn, mà còn là nhiệm vụ đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn áp sát lòng chảo Điện Biên.
Trong đội hình kéo pháo ấy có Phan Đình Giót.
Sợi dây chão siết chặt vào vai, mỗi bước chân đều lún sâu trong bùn. Chỉ cần một người trượt ngã, cả khẩu pháo có thể lao xuống vực. Vì thế, hàng chục chiến sĩ phải cùng hô nhịp: “Một… hai… kéo!”
Có hôm mưa kéo dài suốt ngày, bàn chân ai cũng rớm máu. Đồng đội đề nghị nghỉ lại, nhưng Giót nhìn lên con dốc còn dang dở rồi nhẹ nhàng nói: “Pháo đến kịp thì đồng đội ngoài mặt trận mới bớt hy sinh.”
Câu nói ấy khiến cả tổ lại cúi vai kéo tiếp.
Đêm xuống, họ đốt bếp bằng những cành cây ướt, khói cay xè mắt. Khẩu phần chỉ là nắm cơm nguội và chút muối vừng. Giót luôn là người chia phần sau cùng. Thấy một chiến sĩ trẻ rét run vì chiếc áo đã rách, anh lặng lẽ cởi chiếc áo bông mỏng của mình đưa sang rồi bảo: “Tôi khỏe hơn cậu.”
Không ai biết rằng chính anh cũng đang sốt.
Những ngày kéo pháo không có tiếng súng, không có những chiến công được ghi ngay vào lịch sử, nhưng đó là cuộc chiến với thiên nhiên, với đói rét và giới hạn của con người. Chính những bước chân âm thầm ấy đã đưa pháo binh Việt Nam vào vị trí bất ngờ, tạo nên lợi thế quyết định trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Sau này, khi nhắc đến Phan Đình Giót, người ta nhớ nhiều đến khoảnh khắc anh lấp lỗ châu mai. Nhưng đồng đội vẫn luôn nhớ một hình ảnh khác: người lính gầy gò, vai hằn vết dây kéo pháo, miệng luôn mỉm cười động viên mọi người vượt qua con dốc cuối cùng.
Thông điệp: Có những chiến thắng được tạo nên không chỉ bởi phút giây anh dũng, mà còn từ hàng vạn bước chân bền bỉ phía sau.



