Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phan Đình Giót – Đêm không có ánh trăng

Câu chuyện tái hiện đêm 13/3/1954 qua góc nhìn của một đồng đội trẻ, người đã chứng kiến Phan Đình Giót bình tĩnh bước vào trận đánh mở màn của Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Hà Tĩnh22/08/2026Đoàn Phường 2 - Bảo Lộc (Phường 2 - Bảo Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên tôi là Hòa, chiến sĩ Đại đoàn 312. Đến hôm nay, sau hơn bảy mươi năm, điều tôi nhớ rõ nhất không phải tiếng pháo, mà là gương mặt bình thản của anh Phan Đình Giót trong đêm không có ánh trăng.

Trời tối đặc quánh. Chúng tôi nằm sát chiến hào, chờ giờ nổ súng. Không ai nói chuyện lớn tiếng, chỉ nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc và hơi thở của những người lính trẻ.

Tôi khẽ hỏi:

“Anh Giót… anh có sợ không?”

Anh quay sang cười rất nhẹ.

“Sợ chứ. Ai cũng biết sợ. Nhưng nếu mình dừng lại thì quê hương biết trông vào ai?”

Câu trả lời ấy theo tôi suốt cuộc đời.

20 giờ 30 phút, pháo binh ta đồng loạt khai hỏa. Cả lòng chảo Điện Biên bừng sáng bởi hàng trăm cột lửa. Đất dưới chân rung chuyển, khói thuốc súng phủ kín chiến hào.

“Xung phong!”

Tiếng hô vang lên, anh Giót là một trong những người đầu tiên bật khỏi chiến hào. Tôi chạy phía sau, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng anh khuất dần giữa khói lửa.

Đạn đại liên từ lô cốt địch quét ngang như những vệt lửa đỏ. Nhiều đồng đội ngã xuống. Anh Giót vẫn bò lên từng mét một, mặc cho vai áo đã thấm máu.

Khoảnh khắc cuối cùng tôi nhìn thấy anh là khi anh ngoái đầu lại hô lớn:

“Tiến lên!”

Rồi cả trận địa vang dội tiếng xung phong của hàng trăm chiến sĩ.

Đêm ấy không có ánh trăng, nhưng ánh sáng từ lòng dũng cảm của những người như Phan Đình Giót đã soi đường cho cả dân tộc đi đến chiến thắng lịch sử. Chiến công của anh trong trận Him Lam sau này được ghi nhận như một biểu tượng bất diệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Thông điệp: Dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là vẫn bước tới dù nỗi sợ đang ở ngay trước mặt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn