Phan Đình Giót: Khối thép rực lửa lấp lỗ châu mai và khúc tráng ca bất tử trên đỉnh Him Lam
Vào những ngày tháng 3 năm 1954, thung lũng Điện Biên Phủ không còn vẻ thơ mộng của núi rừng Tây Bắc với những nhành hoa ban trắng muốt. Thay vào đó là một bầu không khí đặc quánh mùi thuốc súng, mùi đất đá bị cày xới và tiếng gầm rú không ngớt của phi pháo. Giữa cái "lò lửa" vĩ đại ấy, một câu chuyện đã được tạc vào lịch sử như một biểu tượng cao đẹp nhất về sự hy sinh vô bờ bến: câu chuyện về Anh hùng Phan Đình Giót.
Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nghèo khổ tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Tuổi thơ của anh là những ngày dài đi ở đợ, làm thuê để kiếm miếng ăn qua ngày. Chính cái đói, cái khổ và sự áp bức của thực dân đã hun đúc trong anh một ý chí chiến đấu mãnh liệt. Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ, anh hăng hái lên đường nhập ngũ với một khao khát cháy bỏng: đánh đuổi kẻ thù để quê hương được bình yên.
Trong mắt đồng đội, anh Giót là một người chiến sĩ gương mẫu, hiền lành nhưng vô cùng mưu trí. Anh từng tham gia nhiều chiến dịch lớn, từ Trung Du, Hòa Bình đến Tây Bắc, nơi nào anh cũng xung phong ở những vị trí khó khăn nhất. Nhưng phải đến chiến dịch Điện Biên Phủ, tên tuổi anh mới thực sự tỏa sáng như một ngọn lửa rực rỡ giữa đêm đen.
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, lệnh tấn công cứ điểm Him Lam vang lên, mở màn cho chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu. Đơn vị của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh bộc phá để mở cửa mở, tạo con đường cho bộ binh ta tràn lên chiếm lĩnh trận địa.
Quân Pháp tại Him Lam đã xây dựng những hệ thống lô cốt, công sự cực kỳ kiên cố với các hỏa điểm đan xen chặt chẽ. Khi pháo binh của ta vừa dứt lời, các chiến sĩ bộc phá lao lên dưới làn mưa đạn xối xả. Phan Đình Giót, khi đó là tiểu đội phó, đã dẫn đầu tiểu đội bộc phá vượt qua 8 lớp hàng rào dây thép gai. Dù bị thương ở vai và đùi, máu thấm đỏ ống quần, anh vẫn không rời trận địa, tay vẫn ôm chặt khối thuốc nổ, vừa bò vừa yểm trợ cho đồng đội.
Khi quân ta tiến đến sát lô cốt số 3 – hỏa điểm mạnh nhất của địch tại cứ điểm này – tình thế trở nên vô cùng nguy kịch. Từ một lỗ châu mai nhỏ hẹp, khẩu đại liên của quân Pháp khạc lửa liên hồi, qu quét vào đội hình của ta. Các chiến sĩ của ta ngã xuống ngay trước cửa ngõ chiến thắng. Lệnh từ sở chỉ huy truyền xuống: "Bằng mọi giá phải dập tắt hỏa điểm này!".
Trong giây phút sinh tử ấy, Phan Đình Giót hiểu rằng nếu không tiêu diệt được khẩu đại liên kia, máu của đồng đội sẽ còn đổ thêm rất nhiều và cuộc tấn công sẽ bị bẻ gãy. Anh dồn tất cả sức tàn, dùng đôi tay rớm máu của mình quăng liên tiếp hai quả lựu đạn về phía lỗ châu mai. Lựu đạn nổ, khói bụi mịt mù, nhưng chỉ vài giây sau, tiếng súng địch lại tiếp tục gầm rít.
Phan Đình Giót nhìn quanh, thấy các đồng chí của mình đang nằm lại bên những hàng rào thép gai. Một luồng điện của lòng căm thù và sự hy sinh chạy dọc sống lưng anh. Anh nhích dần, nhích dần về phía hầm ngầm của địch. Khi chỉ còn cách lỗ châu mai chưa đầy hai mét, anh bỗng đứng thẳng người dậy - một dáng đứng hiên ngang giữa làn đạn - rồi dồn hết sức lực cuối cùng, anh lao thẳng cả lồng ngực mình vào lỗ châu mai của địch.
Một sự im lặng đến rợn người bao trùm lấy trận địa trong vài giây. Cả khối thép rực lửa của khẩu đại liên địch đã bị chặn đứng bởi chính cơ thể của người chiến sĩ ấy. Tận dụng khoảnh khắc quý giá đó, đồng đội của anh đồng loạt đứng dậy, hô vang lời thề chiến thắng và tràn lên như một cơn lốc, làm chủ hoàn toàn cứ điểm Him Lam.
Phan Đình Giót hy sinh khi tuổi đời mới 32. Anh ngã xuống, nhưng đôi mắt vẫn như đang nhìn về hướng quân thù, và cơ thể anh đã trở thành một chiếc lá chắn sống bảo vệ cho con đường tiến lên của cả dân tộc. Cái chết của anh không phải là sự kết thúc, mà là sự hóa thân vào đất đá, vào cỏ cây của vùng Tây Bắc. Mỗi khi mùa hoa ban nở, người ta lại nhớ về một người anh hùng đã lấy lồng ngực mình để đổi lấy bình minh cho đất nước. Phan Đình Giót đã chứng minh một chân lý vĩnh hằng: “Khi một con người đã dâng hiến cả xương máu cho lý tưởng, họ sẽ trở nên bất tử trong lòng nhân dân.”
Hôm nay, giữa hòa bình, khi nhìn lại những trang sử vàng ấy, chúng ta vẫn cảm thấy hơi ấm từ "ngọn lửa" Phan Đình Giót - ngọn lửa của lòng dũng cảm sẽ mãi mãi soi sáng cho các thế hệ mai sau.


