Bài viết

PHAN ĐÌNH GIÓT – KHÚC CA BẤT TỬ TRÊN ĐỈNH PHÁO ĐÀI HIM LAM.

Trong dòng chảy mãnh liệt của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những cái tên đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, có những sự hy sinh đã trở thành biểu tượng bất diệt cho ý chí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Nếu anh hùng Bế Văn Đàn là hình ảnh "giá súng bằng vai" đầy quả cảm, thì Phan Đình Giót lại ghi dấu ấn đậm nét trong trái tim mỗi người con đất Việt bằng hình ảnh "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" – một tấm lá chắn bằng lồng ngực đã mở toang cánh cửa chiến thắng cho chiến dịch Điện Biên Phủ

Gia Lai08/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ khát khao của người con Hà Tĩnh đến lý tưởng bộ đội Cụ Hồ

Phan Đình Giót sinh năm 1922, lớn lên tại vùng quê nghèo Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Tuổi thơ của anh là những ngày dài lam lũ, chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, đồng bào lầm than dưới gót giày viễn chinh. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc nên trong anh một tinh thần thép và một ngọn lửa căm thù giặc sâu sắc.

Năm 1950, khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, người thanh niên ấy đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trong suốt những năm tháng chinh chiến, dù phải "ăn tuyết nằm sương", băng rừng lội suối, Phan Đình Giót luôn giữ vững bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng. Anh tham gia nhiều chiến dịch lớn, từ Trung Du đến Tây Bắc, và ở bất cứ đâu, anh cũng luôn là người tiên phong, không ngại gian khổ, sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất.

Khoảnh khắc hóa thân vào dáng hình xứ sở

Đêm ngày 13 tháng 3 năm 1954 đã trở thành một dấu mốc không bao giờ phai mờ trong lịch sử quân đội ta. Đó là trận mở màn đánh vào cứ điểm Him Lam – "cánh cửa thép" của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Trận đánh diễn ra vô cùng khốc liệt, pháo binh và hỏa lực từ các lô cốt địch bắn ra xối xả như mưa, ngăn chặn từng bước tiến quân của ta.

Lúc bấy giờ, hỏa lực từ lỗ châu mai số 3 của địch trở thành vật cản tử thần, khiến nhiều đồng đội của anh ngã xuống. Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, dù trên người đã mang nhiều vết thương, máu thấm đẫm vai áo, Phan Đình Giót vẫn dồn hết sức bình sinh, lướt qua làn mưa đạn. Khi quả bộc phá cuối cùng không tiêu diệt được hoàn toàn hỏa lực địch, trong một tích tắc của định mệnh, anh đã đưa ra một quyết định phi thường.

Không một phút do dự, anh rướn người lên, dùng chính lồng ngực của mình bịt kín lỗ châu mai. Tiếng súng địch đột ngột câm bặt. Lồng ngực của người anh hùng đã trở thành tấm lá chắn thép, tạo nên một khoảng lặng anh hùng cho đồng đội xông lên. Anh ngã xuống khi tuổi đời đang độ thanh xuân rực rỡ nhất, nhưng hành động ấy đã thắp sáng rực bầu trời đêm Him Lam, mở đường cho quân ta giành thắng lợi hoàn toàn trong trận mở màn.

Ngọn lửa truyền đời và trách nhiệm của thế hệ hôm nay

Chiến tranh đã lùi xa, những hố bom năm xưa giờ đã được phủ xanh bởi màu của sự sống, nhưng tinh thần Phan Đình Giót vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ mai sau. Hành động "lấp lỗ châu mai" không đơn thuần là một chiến công quân sự, mà là biểu tượng cao đẹp nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và lòng yêu nước nồng nàn.

Đối với thế hệ trẻ ngày nay – những người đang sống trong hòa bình và độc lập – câu chuyện của Phan Đình Giót là một lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của tự do. Chúng ta không còn phải dùng thân mình để chặn làn đạn pháo, nhưng chúng ta cần tinh thần của anh để vượt qua những "lỗ châu mai" của sự nghèo nàn, lạc hậu và những cám dỗ tầm thường.

Hào khí từ những ngày "hoa lửa" ấy sẽ mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc, thôi thúc mỗi chúng ta sống, cống hiến và hành động sao cho xứng đáng với máu xương của các bậc cha anh. Phan Đình Giót không mất đi, anh đã hóa thân vào từng tấc đất, từng nhành cây của mảnh đất Điện Biên, và sống mãi trong niềm tự hào vô hạn của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn