Phan Đình Giót – Khúc Tráng Ca Bất Tử Bên Cửa Ngõ Him Lam
Phan Đình Giót – Khúc Tráng Ca Bất Tử Bên Cửa Ngõ Him Lam
Có những trang sử được viết lên bằng mực, nhưng cũng có những trang sử được viết lên bằng máu và nước mắt của cả một thế hệ. Lịch sử dân tộc Việt Nam những năm giữa thế kỷ XX là một bản hùng ca tráng lệ mang tên "thời hoa lửa" – cái thời mà đạn bom khốc liệt rèn giũa nên vẻ đẹp thanh xuân rực rỡ, kiên cường của những người lính cụ Hồ. Trong bức tranh bi tráng ấy, hình tượng Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót với hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai tại chiến dịch Điện Biên Phủ đã trở thành một ngọn đuốc sáng ngời, tạc vào dáng hình xứ sở.
"Thời hoa lửa" bắt đầu từ những bước chân không mỏi của hàng vạn thanh niên xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, và người con của quê huong Hà Tĩnh ấy là một trong những bông hoa đẹp nhất của thế hệ ấy. Sinh ra trên mảnh đất Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh đầy nắng gió và gian khó, người thanh niên ấy sớm mang trong mình một trái tim sục sôi lòng yêu nước và ý chí căm thù giặc sâu sắc. Năm 1950, anh gác lại tình riêng, từ biệt mái tranh nghèo để bước vào quân ngũ. Hành trang của người lính trẻ khi ấy chẳng có gì ngoài một chiếc ba lô con cóc, bộ quần áo sờn vai và một lý tưởng sáng ngời: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Dọc đường hành quân lên Tây Bắc, dẫu phải nếm trải "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt", tâm hồn người chiến sĩ vẫn lạc quan phơi phới. Tình đồng chí, đồng đội sẻ chia từng mẩu lương khô, từng ngụm nước suối chính là những đóa "hoa" nở rộ giữa chiến trường ác liệt.Thế nhưng, chiến tranh không phải là một bài thơ lãng mạn. Mùa xuân năm 1954, "lửa" Điện Biên Phủ bùng lên dữ dội. Đơn vị của Phan Đình Giót nhận nhiệm vụ mang tính chất sinh tử: Tiêu diệt cứ điểm Him Lam trong trận đánh mở màn chiến dịch. Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, hàng loạt pháo lớn của ta trút lửa xuống trận địa địch. Bầu trời Mường Thanh đặc quánh mùi thuốc súng. Từ các lô cốt kiên cố, quân Pháp điên cuồng vãi đạn như mưa nhằm bẻ gãy mũi tiến công của quân ta.
Giữa làn đạn thù đan chéo, vị anh hùng ấy đã lao lên như một mũi tên. Dù đã bị thương ở vai và đùi, máu thấm ướt đẫm tấm áo trấn thủ, người con của đất Hà Tĩnh vẫn kiên quyết bám trụ. Khi đơn vị tiến sát đến lô cốt số 3, hỏa lực từ lỗ châu mai của địch bất ngờ bắn ra xối xả. Đội hình xung kích bị chặn đứng, nhiều chiến sĩ ngã xuống ngay trước mắt anh. Tình thế lúc này vô cùng nguy cấp, nếu không dập tắt được họng súng ấy, máu của đồng đội sẽ còn đổ xuống, và trận đánh mở màn có nguy cơ thất bại.



