PHAN ĐÌNH GIÓT: KHÚC TRÁNG CA CỦA LÒNG QUẢ CẢM
PHAN ĐÌNH GIÓT: KHÚC TRÁNG CA CỦA LÒNG QUẢ CẢM
4. Nội dung câu chuyện
Mùa xuân năm 1954, toàn quân ta dồn sức cho trận quyết chiến chiến lược tại Điện Biên Phủ.
Trong trận đánh mở màn tại cứ điểm Him Lam, hỏa lực của quân Pháp từ các lô cốt trút
xuống như mưa, khiến bộ đội ta thương vong nhiều và không thể tiến lên.
Giữa lúc trận đánh đang ở giai đoạn cam go nhất, Phan Đình Giót – người chiến sĩ trẻ với cơ
thể đã mang nhiều vết thương – đã đưa ra một quyết định làm rung động cả chiến trường.
Anh dùng hết sức bình sinh còn lại, lao lên áp sát lô cốt địch và lấy chính lồng ngực của mình
bịt kín lỗ châu mai.
Hỏa lực quân thù bị chặn đứng trong giây lát. Chính giây phút ngưng đọng ấy đã tạo thời cơ
vàng cho đồng đội xông lên phất cao lá cờ quyết chiến quyết thắng, san phẳng cứ điểm Him
Lam. Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lồng ngực anh đã trở thành
tấm lá chắn cho hàng ngàn đồng chí, mở đường cho chiến thắng chấn động địa cầu.
5. Cảm nghĩ bản thân
Mỗi lần đọc lại giây phút anh Phan Đình Giót lao mình vào họng súng quân thù, em lại thấy
sống mũi mình cay cay và lồng ngực như thắt lại. Đó không chỉ là một hành động dũng cảm,
đó là một sự hy sinh vượt lên trên mọi bản năng sinh tồn của con người.
Là một học sinh THPT, em thường tự hỏi: "Điều gì đã tạo nên một ý chí sắt đá đến thế?". Có
lẽ, đó chính là tình yêu quê hương đã hóa thành sức mạnh cơ bắp. Hình ảnh anh Giót hy sinh
khi đôi mươi nhắc nhở chúng em rằng: Mỗi tấc đất hòa bình hôm nay đều được đánh đổi
bằng những lồng ngực trẻ tuổi đã hiến dâng cho Tổ quốc.
Câu chuyện của anh như một lời cảnh tỉnh cho sự ích kỷ hay những lúc lười biếng của bản
thân em. Thanh xuân không chỉ là để hưởng thụ, mà là để cống hiến. Em tự hứa sẽ sống trọn
vẹn từng ngày, học tập bằng tất cả nhiệt huyết để xứng đáng với "khoảng trời xanh" mà anh
và những người lính năm xưa đã giữ lại bằng cả mạng sống mình.



