Bài viết

Phan Đình Giót – Khúc tráng ca lấp lỗ châu mai.

Tây Ninh28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái chết đã trở thành bất tử, có những con người đã hóa thân thành tượng đài trong lòng nhân dân. Chiến dịch Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” không chỉ được tạo nên bởi chiến thuật tài tình của vị Đại tướng kính yêu, mà còn bằng máu xương của hàng ngàn chiến sĩ trẻ. Trong số những bông hoa rực rỡ nhất của “thời hoa lửa” ấy, anh hùng Phan Đình Giót hiện lên như một biểu tượng của lòng dũng cảm vô song với hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai – một khoảnh khắc đã đi vào huyền thoại.

Phan Đình Giót sinh năm 1922 trong một gia đình nghèo tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Lớn lên trong cảnh đất nước lầm than dưới gót giày thực dân, anh sớm thấu hiểu nỗi khổ của người dân mất nước. Năm 1950, khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, người thanh niên ấy đã hăng hái lên đường nhập ngũ.

Trước khi tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót đã tôi luyện bản lĩnh qua nhiều chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc. Nhưng có lẽ, trận đánh tại cứ điểm Him Lam vào chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954 mới thực sự là bài ca bi tráng nhất trong cuộc đời anh.

Trận Him Lam là trận mở màn cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Nhiệm vụ của đơn vị Phan Đình Giót (Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312) là phải tiêu diệt bằng được cứ điểm này để mở đường cho quân ta tiến xuống cánh đồng Mường Thanh. Địch từ trong công sự kiên cố với hỏa lực mạnh liên tục bắn phá khiến đội hình ta gặp nhiều khó khăn.

Dưới làn mưa đạn, Phan Đình Giót cùng đồng đội dũng cảm xông lên phá rào. Mặc dù bị thương rất nặng ở vai và đùi, máu chảy ướt đẫm áo trấn thủ, nhưng anh vẫn không rời tay súng. Khi đơn vị tiến sát lô cốt số 3, hỏa lực từ lỗ châu mai của địch đột ngột khạc lửa dữ dội, nhiều đồng đội của anh đã ngã xuống ngay trước cửa ngõ chiến thắng.

Trong giây phút sinh tử ấy, khi mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hỏa điểm của quân thù, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định khiến cả lịch sử phải nghiêng mình. Anh dồn chút sức lực cuối cùng, lết sát đến lỗ châu mai. Anh nhìn về phía đồng đội lần cuối, rồi bằng một động tác dứt khoát, anh rướn người lấy cả lồng ngực mình áp chặt vào miệng lỗ châu mai. Tiếng súng địch đột ngột câm bặt. Hỏa điểm bị dập tắt bởi chính xương thịt của người anh hùng.

“Xung phong! Anh Giót hy sinh rồi! Trả thù cho anh Giót!”. Tiếng hô vang dậy cả vùng trời Him Lam. Chớp thời cơ ấy, quân ta như triều dâng thác đổ tràn lên tiêu diệt gọn cứ điểm của địch. Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời mới 32 – lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Anh ra đi, nhưng lồng ngực của anh đã trở thành lá chắn cho hàng trăm đồng đội, tấm thân anh đã trở thành bậc thang cho chiến thắng vinh quang của dân tộc.

Câu chuyện của anh hùng Phan Đình Giót không chỉ là một trang sử cũ, mà là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn thế hệ trẻ hôm nay. Nhìn về “thời hoa lửa” ấy, chúng em – những học sinh đang ngồi dưới mái trường hòa bình – càng thêm trân quý giá trị của độc lập, tự do. Sự hy sinh của anh là lời nhắc nhở rằng: Tổ quốc luôn được xây đắp bằng lòng yêu nước và sự dâng hiến vô điều kiện. Tên anh sẽ mãi được khắc ghi trên những trang sách, trong những bài ca và trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn