Cựu Thanh niên xung phong

Phan Đình Giót - Lấp lỗ cống hiến bằng một cơ thể, mở cả con đường chiến thắng

Hưng Yên30/11/202512A6 (THPT Bình Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong bản hùng ca Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, có những tên tuổi làm nên chiến thắng bằng trí tuệ, chiến lược. Nhưng cũng có những con người góp sức bằng cách đơn sơ mà vĩ đại nhất – hiến cả thân mình để mở đường tiến công. Giữa hàng vạn người lính đã làm nên “chấn động địa cầu”, người thanh niên Phan Đình Giót là biểu tượng sáng chói của tinh thần xả thân vì Tổ quốc.

Sinh năm 1922 tại làng An Xá, huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, Phan Đình Giót lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chịu cảnh sưu cao thuế nặng. Chứng kiến cảnh đói khổ, cảnh đồng bào bị áp bức dưới ách thực dân – phong kiến, chàng trai trẻ sớm hình thành lòng căm thù giặc. Khi Cách mạng tháng Tám thành công, ông tham gia đội du kích địa phương, rồi vào bộ đội chủ lực, chiến đấu khắp các chiến trường. Trong quân ngũ, Giót luôn nổi bật bởi sức khoẻ, sự dẻo dai, kiên cường và tinh thần kỷ luật cao. Đồng đội kể rằng Giót ít nói, hiền lành nhưng đã vào trận thì đánh như bão lửa – thẳng thắn, rõ ràng, quyết liệt.

Năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bùng nổ. Một trong những nhiệm vụ then chốt của chiến dịch là đánh chiếm cụm cứ điểm Him Lam – cánh cửa đầu tiên mở vào tập đoàn cứ điểm của Pháp. Đêm ngày 13/3, quân ta nổ súng. Địch cố thủ trong lô cốt bê tông kiên cố, hoả lực dồn dập ngăn bước tiến của bộ đội. Khói lửa mù trời, dây thép gai ken đặc, từng lớp quân xung phong ngã xuống nhưng trận địa vẫn chưa mở được lối.

Trong giờ phút quyết định ấy, chính trị viên đại đội Nguyễn Văn Khánh bị thương nặng. Giót lập tức lao ra kéo đồng chí vào. Rồi hoả điểm lô cốt số 3 tiếp tục nã đạn, chặn đứng đường tiến. Không chần chừ, Giót ôm bộc phá lao thẳng về phía lô cốt. Lựu đạn nổ tung, thân thể ông bị thương nhiều chỗ. Nhưng lô cốt vẫn chưa bị diệt hoàn toàn. Giữa làn đạn như mưa, không có bộc phá nữa, Phan Đình Giót không quay lại, không lùi bước. Ông lao tới hô to: “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh!” rồi lấy chính thân mình lấp lỗ châu mai, bịt miệng súng đang nhả đạn.

Khoảnh khắc ấy mở đường cho cả trung đoàn xông lên. Him Lam thất thủ. Chiến thắng mở màn như tiếng sấm giữa trời, tạo đà cho 56 ngày đêm tiếp theo đi đến kết thúc huy hoàng: lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm De Castries, kết thúc ách thống trị kéo dài gần một thế kỷ. Và trong chiến thắng rực rỡ ấy, hình ảnh Phan Đình Giót được khắc vào trái tim cả dân tộc.

Phan Đình Giót mới 32 tuổi khi hoá thân thành bức tường sống, nhưng sự hy sinh ấy mãi mãi không phủ bóng thời gian. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Huân chương Quân công hạng Nhì, Huân chương Chiến công hạng Nhất. Tên anh được đặt cho nhiều đường phố, trường học, bia tưởng niệm trên khắp cả nước. Mỗi thế hệ học sinh khi đọc đến trang sách viết về Điện Biên Phủ đều không thể quên hình ảnh chàng chiến sĩ hiên ngang, lao mình vào họng súng giặc để mở lối sống cho đồng đội.

Thế hệ trẻ hôm nay sống trong thời bình, không còn tiếng súng, nhưng lý tưởng của Phan Đình Giót vẫn còn nguyên giá trị. Không phải ai cũng phải lấp lỗ châu mai bằng thân xác, nhưng mỗi người đều có thể lấp những “lỗ châu mai” của thời đại – đó là thói vô cảm, sự lười biếng, nạn gian dối, tệ thờ ơ với trách nhiệm, khát vọng. Chiến trường hôm nay đã khác, nhưng tinh thần hy sinh, cống hiến, dám đảm đương và tiên phong – vẫn là ngọn lửa mà thanh niên cần giữ.

Phan Đình Giót – người lính cởi áo gửi lại quê nhà, đem tuổi xuân gửi vào Tổ quốc. Không cần những lời hứa lớn, anh chứng minh lòng yêu nước bằng hành động cuối cùng: lấy máu đổi đường thắng lợi. Và chính từ khoảnh khắc người lính trẻ lao vào họng súng ấy, chúng ta hiểu thêm một chân lý: Có những sự hy sinh làm nên cả thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn