Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai
“Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi của họ lại sống mãi cùng non sông.” Đêm 13 tháng 3 năm 1954, giữa núi rừng Điện Biên Phủ, tiếng súng vang lên dữ dội. Trận đánh Him Lam mở màn cho Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu. Trong đội hình những người lính tiến về phía trận địa, có một người chiến sĩ trẻ mang tên Phan Đình Giót.

Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai
“Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi của họ lại sống mãi cùng non sông.”
Đêm 13 tháng 3 năm 1954, giữa núi rừng Điện Biên Phủ, tiếng súng vang lên dữ dội. Trận đánh Him Lam mở màn cho Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu.
Trong đội hình những người lính tiến về phía trận địa, có một người chiến sĩ trẻ mang tên Phan Đình Giót.
Anh sinh năm 1922 tại huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Xuất thân từ một gia đình nghèo, tuổi thơ của anh gắn với những ngày tháng cơ cực. Nhưng chính những tháng năm ấy đã hun đúc trong anh một ý chí mạnh mẽ: đất nước phải được độc lập, nhân dân phải được sống trong tự do.
Khi tiếng súng gọi người thanh niên lên đường, Phan Đình Giót đã khoác lên mình bộ quân phục và bước vào cuộc chiến với một niềm tin giản dị: còn Tổ quốc, còn nhân dân thì còn phải chiến đấu.
Đêm ấy, Đại đội 58 được lệnh tiến công cứ điểm Him Lam.
Pháo ta dội xuống trận địa địch. Những tiếng nổ xé toạc màn đêm. Khói lửa mù mịt. Những người lính bám từng mét đất, vượt qua hàng rào dây thép gai và những ụ súng kiên cố.
Nhưng quân địch chống trả quyết liệt.
Từ một lỗ châu mai, súng máy địch liên tục nhả đạn. Hỏa lực mạnh khiến bước tiến của bộ đội ta bị chặn lại. Những người lính phía trước lần lượt ngã xuống.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót bị thương.
Máu thấm đỏ bộ quân phục.
Nhưng anh vẫn tiếp tục chiến đấu.
Anh dùng chút sức lực còn lại để bò về phía vị trí hỏa lực của địch. Tiếng súng vẫn vang lên. Đồng đội vẫn đang tiến lên phía trước.
Rồi một quyết định làm nên lịch sử đã được đưa ra.
Phan Đình Giót lấy thân mình bịt kín lỗ châu mai.
Hỏa lực của địch bị chặn lại.
Con đường tiến công của đồng đội được mở ra.
Trong giây phút cuối cùng, người chiến sĩ trẻ đã dùng chính thân thể mình để đổi lấy cơ hội sống và chiến thắng cho đồng đội.
Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Trận Him Lam sau đó đã kết thúc bằng thắng lợi của quân ta.
Nhưng giữa chiến thắng vang dội ấy, có một cái tên khiến người đời mãi không thể quên:
Phan Đình Giót.
Anh không có một cuộc đời dài.
Anh cũng không kịp nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.
Nhưng anh đã để lại một điều lớn hơn cả sự sống của mình: lòng yêu nước và sự hy sinh không gì lay chuyển.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những thế hệ trẻ có thể bước đi trên những con đường không còn tiếng súng, được học tập, được ước mơ và được sống một cuộc đời bình yên.
Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ biết hết những gì một người lính trẻ đã nghĩ trong giây phút cuối cùng.
Chỉ biết rằng, giữa mưa bom, bão đạn năm ấy, có một người đã chọn đứng lại để đồng đội được bước tiếp.
Và có những sự hy sinh…
không bao giờ chết.
Tên anh – Phan Đình Giót – đã trở thành một phần của lịch sử Điện Biên Phủ, một phần của ký ức về “thời kỳ hoa lửa”, nơi tuổi xuân của biết bao người đã hóa thành mùa xuân của đất nước.
Xin nghiêng mình trước người chiến sĩ đã lấy thân mình che chở cho đồng đội.
Phan Đình Giót – tuổi xuân gửi lại chiến trường, tên tuổi gửi lại non sông.



