Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai

Giữa những ngày tháng khốc liệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ, khi bom đạn phủ kín núi rừng Tây Bắc, có những người lính đã bước vào trận chiến bằng một lòng can đảm mà đến hôm nay nhắc lại vẫn khiến người ta xúc động. Phan Đình Giót là một trong những người như thế.

Hà Tĩnh13/08/2026Xã Tùng Vài (Đoàn xã Tùng Vài)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai

Giữa những ngày tháng khốc liệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ, khi bom đạn phủ kín núi rừng Tây Bắc, có những người lính đã bước vào trận chiến bằng một lòng can đảm mà đến hôm nay nhắc lại vẫn khiến người ta xúc động. Phan Đình Giót là một trong những người như thế. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng hành động lấy thân mình bịt lỗ châu mai trong trận Him Lam ngày 13-3-1954 đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại thôn Vĩnh Yên, xã Tam Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nghèo. Từ năm 13 tuổi, anh đã phải đi ở, làm thuê để kiếm sống. Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công mở ra một con đường mới. Phan Đình Giót tham gia tự vệ chiến đấu, rồi đến năm 1950 xung phong nhập ngũ. Trong quân đội, người chiến sĩ có vóc dáng bình dị ấy luôn được đồng đội yêu quý bởi sự gương mẫu, chân thành và tinh thần sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình.

Phan Đình Giót đã tham gia nhiều chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc và cuối cùng là Điện Biên Phủ. Trong chiến đấu, anh từng nhiều lần bị thương nhưng vẫn cố nén đau để tiếp tục nhiệm vụ. Có trận, vừa bị thương nặng, cấp trên cho lui về phía sau, anh vẫn xin ở lại chiến đấu đến khi trận đánh kết thúc. Những câu chuyện ấy cho thấy sự quả cảm của một người lính đã coi nhiệm vụ và đồng đội là điều quan trọng hơn sự an toàn của chính mình.

Đầu năm 1954, đơn vị của Phan Đình Giót hành quân gần 500km để tiến về Điện Biên Phủ. Đường núi hiểm trở, đèo dốc liên tiếp, trên vai là quân trang, vũ khí nặng nề. Đôi chân anh nứt nẻ, rớm máu vì hành quân dài ngày, nhưng anh vẫn cùng đồng đội vượt qua tất cả. Trong đời sống hằng ngày, Phan Đình Giót cũng là người luôn quan tâm đến đồng chí, từ giấc ngủ, bữa ăn đến từng công việc nhỏ. Bởi vậy, anh em trong đơn vị trìu mến gọi anh là “anh cả”.

Chiều 13-3-1954, trận Him Lam mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ. Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ tiến công cứ điểm. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Bộ đội ta liên tiếp phá hàng rào, vượt qua những lớp phòng ngự dày đặc của quân Pháp. Phan Đình Giót lần lượt tham gia đánh những quả bộc phá mở đường. Đến quả thứ chín, anh bị thương ở đùi nhưng vẫn tiếp tục xung phong.

Trong lúc quân ta tiến lên, một hỏa điểm địch từ lô cốt liên tục bắn dữ dội, chặn đường tiến của bộ đội. Phan Đình Giót dùng quả lựu đạn cuối cùng đánh vào hỏa điểm, rồi tiếp tục dùng tiểu liên bắn vào lỗ châu mai. Anh bị thương thêm, máu chảy đầm đìa và có lúc ngất đi. Nhưng khi tỉnh lại, nhìn thấy đồng đội vẫn bị hỏa điểm địch ghìm chặt, anh lại bò lên phía trước.

Hỏa lực từ lô cốt vẫn trút xuống. Những chiến sĩ xung kích tìm cách tiêu diệt hỏa điểm nhưng lần lượt bị thương. Phan Đình Giót hiểu rằng nếu hỏa điểm ấy còn hoạt động, đồng đội sẽ tiếp tục phải hy sinh và cuộc tiến công sẽ bị cản lại. Anh ép mình sát mặt đất, từng chút một bò về phía lỗ châu mai. Với khẩu tiểu liên trong tay, anh bắn hết băng đạn này đến băng đạn khác nhưng hỏa điểm vẫn chưa bị dập tắt.

Và rồi, trong khoảnh khắc quyết định, Phan Đình Giót đã lựa chọn điều mà chỉ những con người có lòng dũng cảm phi thường mới có thể lựa chọn. Anh hét lên: “Quyết hy sinh vì Đảng, vì dân!” rồi lấy thân mình bịt lỗ châu mai của quân Pháp. Hỏa điểm bị dập tắt. Con đường tiến công được mở ra, những người lính Đại đội 58 ào lên như vũ bão, tiêu diệt cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi trong trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Phan Đình Giót hy sinh lúc 22 giờ 30 phút ngày 13-3-1954. Anh ra đi giữa tuổi thanh xuân, nhưng sự hy sinh ấy đã trở thành một phần không thể phai mờ trong bản anh hùng ca Điện Biên Phủ. Ngày 31-3-1955, Phan Đình Giót được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hơn bảy thập kỷ đã đi qua kể từ đêm Him Lam năm ấy. Những người lính đã nằm lại, chiến hào đã phủ màu thời gian, nhưng câu chuyện về Phan Đình Giót vẫn được nhắc lại qua nhiều thế hệ. Đó không chỉ là câu chuyện về một người chiến sĩ đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai, mà còn là câu chuyện về một con người xuất thân nghèo khó đã sống trọn tuổi trẻ cho đất nước. Trong ký ức về Điện Biên Phủ, tên anh cùng những đồng đội như một lời nhắc nhở rằng độc lập, hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng máu, tuổi xuân và sự hy sinh của biết bao con người. Phan Đình Giót đã ngã xuống ở Him Lam, nhưng hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình chặn hỏa lực quân thù vẫn còn sống mãi, như một ngọn lửa không tắt của thời hoa lửa Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn