Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai

Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai Đêm ở lòng chảo Điện Biên yên tĩnh đến lạ. Nhưng đó chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão. Từng tốp bộ đội lặng lẽ men theo những chiến hào vừa được đào trong đêm. Ánh đèn pin được che kín, chỉ đủ để nhìn thấy bước chân người đi trước. Trên những ngọn đồi, ánh pháo sáng thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, rồi bóng tối lại bao trùm. Trong hàng quân ấy có một người lính quê ở vùng quê nghèo Hà Tĩnh. Đó là Phan Đình Giót.

Nghệ An05/07/2026Đặng Thị Tứ (Chi đoàn mầm non Diễn Kỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai
Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai

Đêm ở lòng chảo Điện Biên yên tĩnh đến lạ.

Nhưng đó chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão.

Từng tốp bộ đội lặng lẽ men theo những chiến hào vừa được đào trong đêm. Ánh đèn pin được che kín, chỉ đủ để nhìn thấy bước chân người đi trước. Trên những ngọn đồi, ánh pháo sáng thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, rồi bóng tối lại bao trùm.

Trong hàng quân ấy có một người lính quê ở vùng quê nghèo Hà Tĩnh.

Đó là Phan Đình Giót.

Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng cát trắng, những mùa lúa thất bát và cuộc sống lam lũ của người nông dân. Từ nhỏ, ông đã quen với việc giúp cha mẹ cày ruộng, gánh nước, kiếm từng bữa cơm.

Ông từng nói với đồng đội:

"Người nghèo chỉ mong có ngày quê mình được yên bình để trẻ con không còn lớn lên trong đói khổ."

Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến, người thanh niên ấy khoác ba lô lên đường.

Ông không mang theo nhiều hành trang.

Chỉ có một bộ quần áo, chiếc bi đông nước và lời dặn của mẹ:

"Đi thì giữ lấy nghĩa tình với đồng đội."

Những ngày ở Điện Biên, mưa và bùn đất trở thành người bạn quen thuộc. Bộ quân phục lúc nào cũng lấm lem. Đôi bàn chân phồng rộp vì phải đào hào, kéo pháo và hành quân liên tục.

Nhưng không ai than vãn.

Bởi phía trước là trận đánh quyết định.

Chiều hôm ấy, đơn vị nhận lệnh tiến công vào một cứ điểm kiên cố.

Tiếng pháo mở màn rung chuyển cả thung lũng.

Khói bụi mịt mù.

Các mũi tiến công nhanh chóng áp sát mục tiêu.

Bất ngờ...

Một khẩu súng máy từ lô cốt địch liên tục nhả đạn.

Những vệt lửa đỏ quét ngang chiến hào.

Nhiều chiến sĩ bị ghìm lại.

Đơn vị không thể tiếp tục xung phong.

Phan Đình Giót bò sát mặt đất, từng chút một tiến lên phía trước.

Đạn bắn tung đất đá quanh người.

Ông đã bị thương.

Nhưng vẫn tiếp tục nhích lên.

Một đồng đội gọi lớn:

"Giót! Lùi lại!"

Ông chỉ lắc đầu.

Nếu khẩu súng máy ấy còn hoạt động, rất nhiều đồng đội phía sau sẽ gặp nguy hiểm.

Khoảng cách đến lô cốt chỉ còn vài mét.

Ông dùng những quả lựu đạn cuối cùng để đánh trả.

Tiếng nổ vang lên.

Nhưng hỏa điểm vẫn chưa bị chế áp hoàn toàn.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, người chiến sĩ trẻ đưa ra một quyết định.

Theo các tư liệu lịch sử, khi trận đánh gặp trở ngại bởi hỏa điểm của đối phương, Phan Đình Giót đã dùng chính thân mình che lấp lỗ châu mai, tạo điều kiện để đơn vị tiếp tục xung phong. Hành động ấy đã trở thành biểu tượng về lòng quả cảm trong lịch sử quân sự Việt Nam.

Tiếng súng từ lô cốt chợt ngắt.

Đơn vị lập tức vượt lên.

Tiếng hô xung phong vang dội cả sườn đồi.

Lá cờ chiến thắng được cắm trên trận địa sau những giờ chiến đấu quyết liệt.

...

Chiến tranh rồi cũng kết thúc.

Đất nước bước sang những ngày hòa bình.

Những cánh đồng lại xanh.

Những đứa trẻ tung tăng đến trường trên những con đường làng.

Có em chỉ biết đến chiến tranh qua những trang sách.

Trong một buổi tham quan bảo tàng, cậu bé đứng thật lâu trước bức tượng người chiến sĩ.

Em hỏi ông nội:

"Ông ơi, vì sao chú ấy lại làm như vậy?"

Người cựu chiến binh nhìn thật lâu rồi chậm rãi đáp:

"Bởi phía sau chú là đồng đội. Và phía sau đồng đội là quê hương."

Cậu bé im lặng.

Có lẽ em chưa thể hiểu hết ý nghĩa của sự hy sinh ấy.

Nhưng em nắm chặt tay ông hơn.

Ngoài sân bảo tàng, nắng tháng Năm vàng óng trên những hàng cây.

Tiếng chim ríu rít vang lên giữa bầu trời trong xanh.

Khung cảnh yên bình ấy là điều mà biết bao người của thế hệ đi trước đã hằng mong ước.

Tên tuổi Phan Đình Giót được khắc ghi trong lịch sử không chỉ bởi một hành động anh dũng trên chiến trường, mà còn bởi tinh thần đặt lợi ích của đồng đội và đất nước lên trên bản thân mình.

Thời hoa lửa đã lùi xa.

Nhưng mỗi mùa hoa ban nở trắng trên núi rừng Điện Biên, người ta vẫn nhớ về người chiến sĩ quê Hà Tĩnh.

Một con người bình dị.

Một trái tim quả cảm.

Và một sự hy sinh đã trở thành biểu tượng cho ý chí, lòng dũng cảm và khát vọng về một đất nước hòa bình, độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn