PHAN ĐÌNH GIÓT – LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Anh hùng, liệt sĩ Phan Đình Giót
Sinh năm: 1922
Hy sinh: 13/3/1954
Quê quán: xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ diễn ra vô cùng ác liệt tại Him Lam.
Đối với những người lính Việt Minh lúc ấy, trước mặt họ là một tập đoàn cứ điểm được xây dựng kiên cố. Phía bên kia là hệ thống hỏa lực mạnh và những công sự có sức phòng thủ cao.
Nhưng những người lính Việt Nam đã tiến lên.
Trong đội hình ấy có Phan Đình Giót.
Anh sinh năm 1922 tại Hà Tĩnh. Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, Phan Đình Giót sớm thấu hiểu cuộc sống cơ cực của người dân dưới ách áp bức.
Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, anh tham gia lực lượng vũ trang và từng bước trưởng thành qua chiến đấu.
Đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót là một người lính dày dạn kinh nghiệm.
Chiều hôm ấy, quân ta tiến công cứ điểm Him Lam.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt.
Hỏa lực của địch từ các lô cốt liên tục bắn xuống. Đường tiến công của bộ đội gặp rất nhiều khó khăn.
Phan Đình Giót cùng đồng đội vẫn tiến lên.
Trong trận đánh, anh bị thương.
Máu chảy.
Nhưng anh vẫn tiếp tục chiến đấu.
Khi một hỏa điểm của địch từ lô cốt khống chế đội hình tiến công, tình thế trở nên vô cùng nguy hiểm.
Phan Đình Giót nhận ra rằng nếu hỏa điểm ấy không bị bịt lại, đồng đội sẽ tiếp tục thương vong.
Trong khoảnh khắc quyết định, người chiến sĩ ấy đã lựa chọn hành động mà sau này trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Anh dùng thân mình bịt lỗ châu mai.
Hỏa lực của địch bị chặn lại.
Đội hình quân ta có điều kiện tiếp tục tiến lên.
Phan Đình Giót đã hy sinh.
Anh nằm lại ở tuổi 32.
Nhưng hành động ấy đã trở thành một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Bảo tàng Lịch sử Quân sự và các tài liệu của Bộ Quốc phòng đều nhắc đến Phan Đình Giót cùng những tấm gương chiến đấu nổi bật của thế hệ thanh niên trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Chiến thắng Điện Biên Phủ sau đó đã làm nên một dấu mốc đặc biệt trong lịch sử dân tộc.
Nhưng đằng sau chiến thắng ấy là những con người bằng xương bằng thịt.
Có người kéo pháo.
Có người mở đường.
Có người tải đạn.
Có người cứu thương.
Có người chiến đấu ở tuyến đầu.
Và có những người đã lấy chính thân mình để bảo vệ đồng đội.
Phan Đình Giót là một trong những con người như thế.
Hơn 70 năm đã trôi qua kể từ ngày anh hy sinh.
Chiến trường Điện Biên năm xưa giờ đã trở thành một vùng đất hòa bình.
Những con đường năm xưa giờ đón khách du lịch.
Những hố bom, cứ điểm, chiến hào trở thành những địa chỉ đỏ để thế hệ hôm nay tìm về.
Nhưng ký ức về người lính Phan Đình Giót vẫn còn đó.
Nó nhắc chúng ta rằng:
Không có chiến thắng nào là dễ dàng.
Mỗi trang sử vẻ vang của dân tộc đều được viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đi trước.
Với thanh niên hôm nay, sự tri ân thiết thực nhất không chỉ là những bó hoa hay nén hương.
Đó còn là học tập tốt hơn, sống trách nhiệm hơn, đoàn kết hơn, cống hiến nhiều hơn cho quê hương.
Bởi những người như Phan Đình Giót đã hy sinh để thế hệ sau được sống.
Và thế hệ sau phải sống sao để xứng đáng với sự hy sinh ấy.


