Anh hùng Lao động

PHAN ĐÌNH GIÓT – LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI

Một thân người ngã xuống, mở đường cho đồng đội tiến lên Chiều 13/3/1954, trận đánh Him Lam mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ diễn ra vô cùng ác liệt. Trong lúc hỏa lực từ lô cốt địch liên tục bắn chặn khiến bộ đội ta không thể tiến lên, chiến sĩ Phan Đình Giót dù đã bị thương nặng vẫn cố gắng tiếp cận hỏa điểm. Anh dùng chính thân mình lấp lỗ châu mai, làm câm tiếng súng địch, tạo thời cơ cho đồng đội xung phong và anh dũng hy sinh ngay trong trận đánh.

Hà Tĩnh18/08/2026Xã Măng Bút (Đoàn xã Măng Bút)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
PHAN ĐÌNH GIÓT – LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI

Chiều ngày 13/3/1954, những tiếng pháo đầu tiên vang lên tại tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

Trận đánh mở màn chiến dịch bắt đầu.

Mục tiêu của quân ta là cứ điểm Him Lam, một vị trí phòng thủ quan trọng của quân Pháp.

Trong đội hình tiến công có những người lính trẻ đã hành quân hàng trăm cây số, vượt qua núi rừng, mang vác nặng và chuẩn bị cho một trận chiến mà họ biết sẽ vô cùng khốc liệt.

Trong số ấy có Phan Đình Giót, Tiểu đội phó thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.

Anh là người lính được đồng đội yêu mến.

Trong cuộc sống hằng ngày, Giót luôn quan tâm đến anh em.

Những việc nhỏ như giấc ngủ, bữa ăn, công việc của đồng đội, anh đều để ý.

Có lúc thấy đồng chí mắc khuyết điểm, anh không nặng lời mà nhẹ nhàng phân tích, khuyên nhủ.

Vì thế, anh em trong đơn vị thường gọi anh là “anh cả”.

Nhưng chiều hôm ấy, không còn là những ngày hành quân hay sinh hoạt bình thường.

Đơn vị của Phan Đình Giót bắt đầu tiến công cứ điểm Him Lam.

Pháo binh ta dội lửa xuống trận địa.

Bộ binh tiến lên.

Những hàng rào dây thép gai lần lượt được phá.

Những người lính vượt qua từng mét đất trong tiếng súng và tiếng nổ liên hồi.

Hỏa lực quân Pháp từ các lô cốt liên tục bắn ra.

Một trong những hỏa điểm nguy hiểm nhất nằm trong lô cốt số 2.

Từ đây, súng máy địch quét xuống trận địa khiến bộ đội ta gặp rất nhiều khó khăn.

Phan Đình Giót cầm tiểu liên tiến lên.

Anh bắn mạnh vào hỏa điểm của địch.

Hết đạn, anh thay băng khác.

Rồi tiếp tục bắn.

Nhưng hỏa lực từ lô cốt vẫn chưa bị dập tắt.

Bộ đội xung kích không thể tiến lên.

Lúc này, Phan Đình Giót đã bị thương.

Nhưng anh vẫn không dừng lại.

Anh cố gắng bò, trườn về phía hỏa điểm.

Từng mét đất.

Từng mét đất.

Máu chảy.

Sức lực cạn dần.

Nhưng phía trước vẫn là lô cốt địch.

Anh hiểu rằng nếu hỏa điểm ấy còn hoạt động, đồng đội sẽ tiếp tục bị chặn lại.

Trong giây phút quyết định, Phan Đình Giót đã làm một việc mà không ai có thể nghĩ tới.

Anh lấy hết sức đứng dậy, áp người vào lỗ châu mai.

Dùng chính thân mình lấp kín hỏa điểm của địch.

Tiếng súng từ lô cốt đột ngột im bặt.

Khoảnh khắc ấy mở ra một khoảng trống.

Và bộ đội ta lập tức chớp thời cơ xông lên.

Hỏa điểm nguy hiểm nhất bị khống chế.

Đồng đội tiến vào tiêu diệt cứ điểm Him Lam.

Phan Đình Giót đã hy sinh.

Anh hy sinh vào khoảng 22 giờ 30 phút ngày 13/3/1954, ngay trong trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Một người lính trẻ đã nằm lại.

Nhưng sự hy sinh của anh đã tạo điều kiện để đồng đội tiếp tục tiến công.

Trận Him Lam kết thúc với thắng lợi của quân ta.

Đây là thắng lợi mở màn có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với toàn bộ Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Sau này, khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta thường nhắc đến rất nhiều hình ảnh.

Những đoàn dân công kéo pháo.

Những chiến hào dài giữa lòng chảo Điện Biên.

Những người lính vượt qua mưa bom, bão đạn.

Và giữa những hình ảnh ấy, có một người lính đã dùng chính thân mình để chặn họng súng quân thù.

Phan Đình Giót.

Tên tuổi anh trở thành một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì đồng đội.

Ngày 31/3/1955, Phan Đình Giót được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Điều còn lại sau câu chuyện

Phan Đình Giót đã không thể nhìn thấy ngày Chiến thắng Điện Biên Phủ.

Anh không được trở về quê hương trong niềm vui chiến thắng.

Không được chứng kiến những đoàn quân trở về.

Không được sống những ngày hòa bình mà anh đã góp phần giành lấy.

Nhưng sự hy sinh của anh đã trở thành một phần của chiến thắng ấy.

Điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện Phan Đình Giót không chỉ là hình ảnh một người chiến sĩ lấy thân mình lấp lỗ châu mai.

Đó còn là câu hỏi:

Điều gì khiến một con người có thể vượt qua bản năng bảo vệ chính mình để lựa chọn bảo vệ đồng đội?

Có lẽ đó chính là tình đồng chí, đồng đội.

Là trách nhiệm.

Là niềm tin.

Và là tình yêu Tổ quốc được hun đúc trong những năm tháng gian khổ nhất.

Hôm nay, chúng ta không còn phải bước qua những lô cốt hay chiến hào.

Nhưng tinh thần ấy vẫn có thể được tiếp nối theo những cách khác.

Đó là khi ta biết giúp đỡ người đang gặp khó khăn.

Biết đứng về phía tập thể khi tập thể cần mình.

Biết nhận phần khó về mình thay vì chỉ tìm sự thuận lợi cho bản thân.

Và biết sống sao để những người đi trước không phải tiếc nuối vì tuổi trẻ mà họ đã gửi lại cho đất nước.

Phan Đình Giót chỉ có một thân mình, nhưng sự hy sinh của anh đã mở ra một con đường cho cả đơn vị tiến lên.

Một thân người đã nằm xuống.

Một hỏa điểm đã im tiếng.

Và một trang sử hào hùng đã được viết bằng chính máu của người chiến sĩ trẻ.

Tham khảo tư liệu: Báo Quân đội nhân dân; Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; tư liệu về Chiến dịch Điện Biên Phủ và trận đánh Him Lam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn