PHAN ĐÌNH GIÓT – LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI, DÙNG TUỔI XUÂN MỞ ĐƯỜNG CHO TỔ QUỐC

PHAN ĐÌNH GIÓT – LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI, DÙNG TUỔI XUÂN MỞ ĐƯỜNG CHO TỔ QUỐC
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, có những con người đã để lại tên tuổi bằng những chiến công vang dội, nhưng cũng có những người được nhớ mãi bởi một khoảnh khắc mà ở đó, sự sống của một con người được đặt sau sự sống của đồng đội và vận mệnh của Tổ quốc. Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phan Đình Giót là một người như thế. Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong trận Him Lam ngày 13 tháng 3 năm 1954 đã trở thành một biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm, tinh thần quyết tử và tình đồng đội sâu sắc. Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, chiến trường Điện Biên năm xưa nay đã trở thành một phần ký ức của lịch sử, nhưng hình ảnh người chiến sĩ dùng chính thân thể mình che kín hỏa điểm của quân thù vẫn khiến mỗi thế hệ hôm nay không khỏi xúc động và tự hỏi: Điều gì đã khiến một người lính trẻ có thể lựa chọn hy sinh khi trước mắt mình vẫn còn cả một tuổi xuân?
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh áp bức, người dân phải sống trong đói nghèo và cơ cực. Cách mạng đã mở ra cho người thanh niên ấy một con đường mới. Ông tham gia cách mạng, vào bộ đội và trưởng thành qua nhiều năm chiến đấu. Đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót là Tiểu đội phó Tiểu đội 10, Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312. Trước mắt người chiến sĩ ấy là trận đánh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, còn phía sau là quê hương, là đồng bào và một khát vọng hòa bình mà biết bao người Việt Nam đang mong chờ.
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận Him Lam mở màn cho Chiến dịch Điện Biên Phủ. Những khẩu pháo của quân ta đồng loạt nã đạn vào cứ điểm, rồi bộ binh tiến lên trong tiếng bom đạn dữ dội. Đồi Him Lam được quân Pháp xây dựng thành một cứ điểm phòng ngự kiên cố, với hệ thống hỏa lực mạnh và những lỗ châu mai có thể khống chế từng bước tiến của bộ đội ta. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Từng mét chiến hào, từng ụ súng phải đổi bằng mồ hôi, máu và cả tính mạng của những người lính.
Trong lúc đơn vị đang tiến công, một hỏa điểm của địch liên tục nhả đạn dữ dội, chặn đường tiến của bộ đội ta. Những người lính lần lượt tìm cách tiêu diệt nó nhưng chưa thành công. Phan Đình Giót đã nhiều lần lao lên dùng lựu đạn đánh vào hỏa điểm. Bị thương, máu chảy đầm đìa nhưng ông vẫn không lùi lại. Trong giây phút quyết định, khi hỏa điểm địch vẫn đang khống chế đội hình, Phan Đình Giót đã lấy thân mình bịt kín lỗ châu mai. Hỏa lực của địch bị chặn lại, tạo thời cơ để đồng đội xông lên tiêu diệt cứ điểm.
Khoảnh khắc ấy diễn ra rất nhanh giữa tiếng súng đạn của chiến trường, nhưng đã trở thành một hình ảnh sống mãi với thời gian. Một người lính trẻ đã dùng chính cơ thể mình để mở ra con đường sống cho đồng đội. Thân thể ông ngã xuống, nhưng con đường tiến công của cả đơn vị được mở ra. Sự hy sinh ấy không phải là một hành động bột phát của lòng can đảm, mà là kết tinh của tình yêu Tổ quốc, tình đồng chí, đồng đội và ý chí quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ đến cùng.
Có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ hiểu hết được tâm trạng của Phan Đình Giót trong khoảnh khắc ấy. Bởi trước mặt ông là hỏa lực của quân thù, phía sau là đồng đội, còn trong chính cơ thể mình là những vết thương đang khiến sự sống dần cạn kiệt. Ông hoàn toàn có thể lựa chọn tìm nơi trú ẩn, có thể chờ một người khác tiếp tục nhiệm vụ. Nhưng ông đã lựa chọn một con đường khác. Ông lựa chọn đứng lên khi thân thể đã không còn đứng nổi; lựa chọn tiến về phía hiểm nguy khi bản năng con người luôn muốn tìm cách bảo vệ sự sống của chính mình.
Đó chính là điều khiến câu chuyện về Phan Đình Giót không chỉ là câu chuyện về một chiến công quân sự. Đó là câu chuyện về giá trị của một con người khi đặt lợi ích của Tổ quốc và đồng đội lên trên bản thân mình.
Người lính năm ấy ra trận khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông cũng có một quê hương để nhớ, có những người thân để thương, có một cuộc đời phía trước và những ước mơ chưa kịp thực hiện. Nhưng chiến tranh đã đặt ông trước một sự lựa chọn nghiệt ngã. Và ông đã dùng những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mình để bảo vệ điều lớn lao hơn cả cuộc đời riêng: độc lập của dân tộc.
Chúng ta thường nói rằng hòa bình là điều quý giá. Nhưng câu chuyện của Phan Đình Giót khiến hai chữ ấy trở nên cụ thể hơn bao giờ hết. Hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau mỗi ngày bình yên là những ngày tháng chiến đấu không ngừng nghỉ; đằng sau mỗi con đường hôm nay là những người từng ngã xuống; đằng sau nụ cười của những thế hệ được sinh ra trong hòa bình là tuổi xuân của biết bao người lính đã gửi lại chiến trường.
Phan Đình Giót đã không trở về từ Điện Biên. Nhưng sự hy sinh của ông đã góp phần làm nên chiến thắng lịch sử ngày 7 tháng 5 năm 1954, buộc thực dân Pháp phải chấm dứt cuộc chiến tranh xâm lược ở Đông Dương, mở ra một bước ngoặt lớn trong lịch sử dân tộc. Tên tuổi của ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất đối với một người đã hy sinh vì Tổ quốc không nằm ở những tấm huân chương hay danh hiệu, mà chính là việc những người ông từng bảo vệ đã được sống trong một đất nước độc lập hơn, và những thế hệ sau đó được lớn lên dưới bầu trời hòa bình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Hôm nay, khi đứng ở Điện Biên, có thể chúng ta không còn nghe tiếng đại bác năm xưa. Những chiến hào đã phủ màu thời gian, những ngọn đồi đã trở lại màu xanh, tiếng bước chân người lính năm nào đã chìm vào lịch sử. Nhưng nếu lắng lòng trước những di tích còn lại, chúng ta sẽ nhận ra rằng lịch sử chưa bao giờ thật sự im tiếng. Lịch sử đang nhắc chúng ta về những người đã từng đứng ở nơi ấy, đã từng đối diện với cái chết để chúng ta được sống.
Là thế hệ sinh ra trong hòa bình, chúng ta may mắn không phải cầm súng bước vào những trận chiến như Phan Đình Giót. Nhưng sự hy sinh của ông đặt vào tay thế hệ trẻ hôm nay một trách nhiệm không hề nhỏ: phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh. Lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong những thời khắc đất nước lâm nguy. Trong thời bình, yêu nước còn là biết học tập, lao động, rèn luyện, sống có trách nhiệm, biết giữ gìn kỷ cương, biết bảo vệ những giá trị tốt đẹp của quê hương và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.
Chúng ta không thể trả lại cho Phan Đình Giót tuổi xuân đã mất. Không thể đưa ông trở về với quê hương Hà Tĩnh, không thể để ông nhìn thấy một Điện Biên hôm nay, không thể cho ông được sống những ngày bình yên mà ông đã chiến đấu để giành lấy cho đồng bào mình. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là không để sự hy sinh ấy trở thành một câu chuyện bị lãng quên.
Xin được cúi đầu trước người chiến sĩ đã nằm lại ở tuổi xuân đẹp nhất. Xin biết ơn người con của Hà Tĩnh đã lấy thân mình che chắn cho đồng đội, lấy máu xương mở đường cho chiến thắng. Và xin được gửi đến người anh hùng năm xưa một lời hứa từ thế hệ hôm nay: chúng tôi sẽ trân trọng hòa bình, sẽ sống có trách nhiệm với quê hương, sẽ học tập và cống hiến bằng tất cả khả năng của mình, để những gì các anh đã đánh đổi không bao giờ trở nên vô nghĩa.
Phan Đình Giót đã dùng thân mình lấp lỗ châu mai. Nhưng hơn cả việc che đi một hỏa điểm của quân thù, ông đã dùng chính tuổi xuân của mình để mở một con đường cho Tổ quốc đi tới ngày độc lập.
Và con đường ấy, hôm nay, vẫn đang được thế hệ chúng ta tiếp bước.



