Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai, viết nên trang sử Điện Biên
Trong trận Him Lam ngày 13 tháng 3 năm 1954, dù bị thương nặng, Phan Đình Giót vẫn kiên cường chiến đấu và dùng chính thân mình bịt lỗ châu mai của địch, tạo thời cơ cho đồng đội xung phong tiêu diệt cứ điểm. Sự hy sinh anh dũng của ông trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, tinh thần quyết tử và ý chí chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
1. Tuổi thơ cơ cực và con đường đến với cách mạng
Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo nành. Cuộc sống dưới chế độ thực dân phong kiến vô cùng khắc nghiệt; từ năm lên 13 tuổi, ông đã phải đi ở ẩn, làm thuê cuốc mướn cho địa chủ để có miếng ăn qua ngày. Nỗi cơ cực, bần hàn và sự áp bức tàn bạo của kẻ thù đã sớm hun đúc trong tâm khảm người thanh niên đất miền Trung một lòng căm thù giặc sâu sắc và khát vọng tự do cháy bỏng.
Sau Cách mạng Tháng Tám thành công, ánh sáng tự do đã thay đổi cuộc đời ông. Khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, năm 1950, Phan Đình Giót tự nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong và đến năm 1951, ông chính thức nhập ngũ vào Quân đội nhân dân Việt Nam.
2. Ý chí kiên cường qua các trận đánh lớn
Bước vào cuộc đời binh nghiệp, Phan Đình Giót luôn tỏ rõ là một chiến sĩ kiên cường, gương mẫu và đầy trách nhiệm. Trong bất kỳ hoàn cảnh gian khổ nào, ông cũng sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất về mình. Ông đã cùng đồng đội tham gia nhiều chiến dịch lớn, lập được nhiều chiến công xuất sắc.
Tại chiến dịch Hòa Bình, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của ông gặp phải sự kháng cự dữ dội của địch. Phan Đình Giót đã mưu trí, dũng cảm vượt qua làn đạn, tiêu diệt các ổ hỏa lực bốt giặc, góp công lớn vào thắng lợi chung. Đến chiến dịch Tây Bắc năm 1952, ông lại tiếp tục can trường xông pha trận mạc, bị thương nặng nhưng quyết không rời vị trí chiến đấu, kiên quyết bám trụ cùng tiểu đội cho đến khi trận đánh kết thúc. Tinh thần thép của ông đã trở thành tấm gương sáng cho toàn đơn vị noi theo.
Mùa đông năm 1953, Phan Đình Giót cùng đơn vị nhận lệnh hành quân lên Tây Bắc, tham gia vào cuộc tổng tiến công chiến lược Đông Xuân 1953 - 1954, hướng thẳng về lòng chảo Điện Biên Phủ để chuẩn bị cho trận quyết chiến quyết định vận mệnh dân tộc.
III. KHẮC HỌA KHOẢNH KHẮC ANH HÙNG TẠI CỨ ĐIỂM HIM LAM
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, lệnh nổ súng mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ vang lên. Mục tiêu đầu tiên của quân ta là xóa sổ trung tâm đề kháng Him Lam của thực dân Pháp. Đại đội 58 của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh bộc phá để mở cửa mở, tạo hành lang cho bộ binh xung phong đánh chiếm lô cốt đỉnh đồi.
Trận đánh diễn ra vô cùng khốc liệt ngay từ những phút đầu tiên. Địch từ trong các công sự kiên cố điên cuồng trút đạn đại bác, súng máy xuống đội hình ta. Các chiến sĩ bộc phá của ta ôm bom lao lên liên tục bị thương vong. Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Phan Đình Giót đã xung phong lên thay thế đồng đội. Dù bị đạn giặc bắn trúng đùi, máu chảy ướt đẫm ống quần, ông vẫn nén đau đớn, ôm quả bộc phá nặng nề bò lên, giật kíp nổ phá toang hàng rào kẽm gai cuối cùng.
Sau khi cửa mở được thông suốt, bộ binh ta đồng loạt lao lên. Tuy nhiên, bất ngờ từ lô cốt số 3 của địch, một khẩu đại liên ẩn giấu trong lỗ châu mai khạc lửa dữ dội, quét liên hồi vào đội hình xung phong, khiến nhiều chiến sĩ ta ngã xuống, mũi tiến công bị khựng lại giữa bãi trống.
Nhận thấy nếu không dập tắt hỏa điểm này thì đơn vị sẽ tổn thất rất lớn và lỡ thời cơ chiến đấu, Phan Đình Giót dùng hết sức lực còn lại, bò áp sát bên sườn lô cốt. Ông liên tiếp ném hai quả lựu đạn vào bên trong, hỏa lực địch tạm câm lặng trong chốc lát rồi lại tiếp tục bắn ra điên cuồng hơn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi súng đã hết đạn và bản thân chịu nhiều vết thương chí mạng, Phan Đình Giót không một chút đắn đo. Ông dồn toàn bộ tàn lực, rướn người lao thẳng lên, đem cả lồng ngực của mình áp chặt vào lỗ châu mai của quân thù.
Khẩu đại liên bị thân hình của người anh hùng chặn đứng, họng súng nghẹt đạn không thể phát hỏa. Tiếng súng giặc tắt lịm. Cơ hội vàng đã đến, toàn bộ chiến sĩ Đại đội 58 hét vang khẩu hiệu xung phong, vượt qua xác người đồng đội kiên cường, ào ạt lao lên tiêu diệt toàn bộ quân địch bên trong công sự, cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên cứ điểm Him Lam. Phan Đình Giót đã ngã xuống ở tuổi 32, tấm thân anh dũng của ông đã mở đường cho ngày chiến thắng.
IV. Ý NGHĨA VÀ GIÁ TRỊ TƯ LIỆU LỊCH SỬ
Hành động dũng cảm vô song của Anh hùng Phan Đình Giót đã viết nên một trang sử vàng chói lọi về tinh thần yêu nước của dân tộc Việt Nam:
• Biểu tượng bất tử: Ông là hình mẫu tiêu biểu cho ý chí kiên định, sẵn sàng hy sinh xương máu, dùng xương thịt để bảo vệ đồng đội và giành lấy độc lập cho đất nước.
• Động lực tinh thần: Sự hy sinh của ông ngay trong ngày mở màn chiến dịch đã thổi bùng ngọn lửa căm thù và quyết tâm chiến đấu của toàn thể cán bộ, chiến sĩ trên khắp mặt trận Điện Biên Phủ, tiếp thêm sức mạnh để quân ta vượt qua 56 ngày đêm khoét núi ngủ hầm, làm nên chiến thắng vang dội.
• Di sản lưu truyền: Tên của anh hùng Phan Đình Giót ngày nay được đặt cho nhiều con đường lớn, quảng trường và trường học trên khắp cả nước. Câu chuyện "lập lỗ châu mai" của ông mãi mãi là bài học giáo dục tinh thần cách mạng sâu sắc, khơi dậy niềm tự hào dân tộc cho các thế hệ trẻ mai sau.



