PHAN ĐÌNH GIÓT: LỒNG NGỰC THÉP TRƯỚC HỎA LỰC QUÂN THÙ
Trong lịch sử kháng chiến, có những khoảnh khắc mà lòng dũng cảm của con người vượt qua mọi giới hạn của bản năng sinh tồn. Nếu Tô Vĩnh Diện là "chêm thép" giữ pháo, thì Phan Đình Giót chính là "lá chắn sống" đã dùng lồng ngực mình để dập tắt hỏa lực của kẻ thù, mở đường cho chiến thắng lịch sử tại Điện Biên Phủ.
Theo lời kể của ông Mai Huy Dương: Ngày 13/3/1954, quân ta nổ súng tấn công cứ điểm Him Lam, mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ. Phan Đình Giót khi đó là Tiểu đội phó bộc phá thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428. Cứ điểm Him Lam được thực dân Pháp xây dựng cực kỳ kiên cố với nhiều tầng lớp hàng rào dây thép gai và những lô cốt bê tông cốt thép dày đặc. Khi pháo binh ta ngừng bắn, các chiến sĩ bộ binh xông lên nhưng vấp phải sự kháng cự dữ dội. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt dưới làn mưa đạn của địch.
Trong đợt tấn công thứ ba, đơn vị của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh bộc phá để mở đường. Địch trong các lô cốt bắn ra điên cuồng, nhiều đồng đội của anh đã ngã xuống. Bản thân Phan Đình Giót cũng bị thương ở đùi và vai, máu chảy rất nhiều. Dù vết thương đau đớn, anh vẫn nén đau, lê mình từng bước một, vừa bò vừa dùng bộc phá đánh liên tiếp các mục tiêu. Sau khi tiêu diệt được một số hỏa điểm, anh tiến đến lô cốt số 3 – cứ điểm then chốt đang chặn đứng đà tiến quân của ta.
Lô cốt số 3 có lỗ châu mai hẹp nhưng hỏa lực cực mạnh. Những loạt đạn từ khẩu đại liên bên trong bắn ra liên hồi khiến quân ta không thể ngẩng đầu lên được. Phan Đình Giót dùng hết sức bình sinh ném quả lựu đạn cuối cùng vào lỗ châu mai, nhưng hỏa lực địch chỉ tạm ngưng vài giây rồi lại tiếp tục khạc lửa. Nhìn đồng đội tiếp tục ngã xuống ngay trước mắt, Phan Đình Giót hiểu rằng nếu không dập tắt khẩu đại liên này, đơn vị sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ. Trong một khoảnh khắc quyết định giữa sự sống và cái chết, anh dùng chút sức lực cuối cùng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lao thẳng vào bao phủ lấy lỗ châu mai của địch. Họng súng đại liên bị lồng ngực của anh chặn đứng. Tiếng súng bỗng chốc câm bặt. Cả trận địa lặng đi trong giây lát vì kinh ngạc và xúc động. Ngay lập tức, quân ta hô vang: "Trả thù cho Phan Đình Giót!" rồi đồng loạt xông lên như thác lũ, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Him Lam.
Phan Đình Giót hy sinh khi tuổi đời mới 32. Sự hy sinh của anh không chỉ là một hành động dũng cảm tức thời, mà là kết quả của một ý chí sắt đá: "Sống bám cầu, bám đường, chết kiên cường bất khuất". Anh đã lấy thân mình để biến cái "tử địa" của địch thành "sinh lộ" cho đồng đội. Hành động ấy đã trở thành một trong những biểu tượng cao đẹp nhất của quân đội ta: Lấy thịt đè sắt thép. Ngày nay, khi đứng trước tượng đài chiến thắng Điện Biên Phủ, chúng ta vẫn nhớ về anh – người chiến sĩ quê Hà Tĩnh đã hóa thân vào đất đá Him Lam, để cho màu cờ đỏ sao vàng mãi tung bay trên thung lũng Mường Thanh.



