“PHAN ĐÌNH GIÓT – LỒNG NGỰC THÉP, Ý CHÍ VÀNG”


Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch của vùng lòng chảo Điện Biên năm 1954, khói súng quyện với sương mù tạo thành một màn sương dày đặc, cay nồng. Đó là những ngày tháng "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt", nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một hơi thở, nhưng lòng người thì can trường như sắt đá.
Trong số những gương mặt sạm đen vì khói pháo ấy, có Phan Đình Giót.
Khúc dạo đầu của pháo lửa
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, lệnh tấn công cứ điểm Him Lam phát ra. Cả vùng trời Điện Biên rung chuyển bởi tiếng pháo gầm vang. Phan Đình Giót cùng tiểu đội bộc phá nằm ép mình dưới những giao thông hào sũng nước và bùn đỏ. Tiếng đạn rít xé không khí, đất đá tung lên mù mịt trùm lên những chiếc mũ nan đan vội.
Anh Giót siết chặt tay súng, ánh mắt rực sáng dưới vành mũ lưới. Anh đã đi qua bao chiến dịch, từ vùng đồng bằng lên đến núi cao, nhưng chưa bao giờ thấy lửa đạn khốc liệt đến thế. Nhiệm vụ của anh và đồng đội là phải mở toang "cánh cửa thép" Him Lam để bộ binh xông lên.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Giây phút giữa lằn ranh sinh tử
Tiếng hô "Xung phong!" vang động núi rừng. Phan Đình Giót lao lên như một mũi tên. Anh đánh quả bộc phá thứ nhất, hàng rào dây thép gai nổ tung. Anh tiếp tục quả thứ hai, thứ ba... cho đến quả thứ tám. Địch điên cuồng trút đạn từ các lô cốt cao điểm xuống. Máu đã thấm đỏ vai áo anh, một vết thương ở đùi khiến mỗi bước chạy của anh trở nên nặng nề và đau nhức tột độ.
Nhưng anh không dừng lại. Ánh lửa từ những quả bộc phá soi rõ khuôn mặt cương nghị của người con đất Hà Tĩnh. Khi tiểu đội tiến sát lô cốt số 3, hỏa lực từ lỗ châu mai của địch bỗng khạc ra những luồng đạn đỏ rực, quét ngang đội hình ta. Đồng đội của anh ngã xuống, đất xung quanh bị cày xới nát vụn.
"Không thể để anh em hy sinh thêm nữa!" - Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Giót giữa tiếng nổ chát chúa.
Bông hoa bất tử giữa rừng gươm
Súng đại liên của địch vẫn điên cuồng gào thét. Phan Đình Giót dùng hết sức bình sinh, lết thân mình đẫm máu về phía họng súng đang khạc lửa. Anh áp sát vách lô cốt, hơi nóng từ nòng súng địch phả ra hầm hập.
Trong khoảnh khắc thiêng liêng ấy, anh nhìn về phía đồng đội đang chờ đợi phía sau, rồi nhìn thẳng vào họng súng đen ngòm của kẻ thù. Anh dồn chút tàn lực cuối cùng, rướn người cao hơn, rồi bất ngờ lao cả lồng ngực mình vào lỗ châu mai.
Tiếng súng đại liên bỗng khựng lại, rồi tắt lịm.
Thân hình người chiến sĩ trẻ đã trở thành một tấm lá chắn sống, chặn đứng luồng đạn tàn bạo của kẻ thù. Cả chiến trường như lặng đi trong một giây, rồi sau đó là tiếng thét căm hờn: "Trả thù cho anh Giót! Xung phong!". Quân ta như nước vỡ bờ, tràn qua xác anh, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm trong đêm đó.
Trận đánh kết thúc, khói súng dần tan, để lộ ra bầu trời đêm Điện Biên đầy sao. Phan Đình Giót nằm đó, giữa đất trời Tây Bắc, ngực vẫn áp chặt vào lỗ châu mai của địch. Anh ra đi khi mùa hoa ban bắt đầu nở trắng rừng, để lại một huyền thoại về "Thời hoa lửa" – thời mà mỗi con người đều sẵn sàng hóa thân thành đất đá, thành mây trời để bảo vệ hình hài Tổ quốc.


