PHAN ĐÌNH GIÓT – MƯỜI HAI QUẢ BỘC PHÁ GIỮA MƯA ĐẠN HIM LAM
Chiều 13-3-1954, trong trận mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót cùng những chiến sĩ Đại đội 58 mang bộc phá lao vào hệ thống hàng rào cứ điểm Him Lam. Đến quả bộc phá thứ chín, ông bị thương ở đùi nhưng vẫn tiếp tục tiến lên đánh quả thứ mười và cùng đồng đội phá những lớp vật cản cuối cùng, mở đường cho lực lượng xung kích. Cửa mở thông, Phan Đình Giót không rời trận địa mà tiếp tục đánh lô cốt, bị thương thêm nhưng vẫn chiến đấu. Phía trước ông lúc ấy chỉ còn một hỏa điểm đang chặn bước đồng đội – nơi sẽ diễn ra khoảnh khắc bất tử của người anh hùng.
Chiều 13-3-1954, núi rừng Điện Biên rung chuyển bởi tiếng pháo. Sau nhiều tháng chuẩn bị gian khổ, trận quyết chiến chiến lược Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu. Mục tiêu mở màn của quân ta là Him Lam – một cứ điểm được quân Pháp xây dựng kiên cố ở cửa ngõ phía Đông Bắc của tập đoàn cứ điểm.
Giữa đội hình những người lính lao về phía hàng rào trong trận đánh lịch sử ấy có Phan Đình Giót.
Không ai biết rằng chỉ trong vài giờ tới, người chiến sĩ quê Hà Tĩnh sẽ đi qua những phút giây dữ dội nhất của đời mình.
Trước khi lấy thân mình lấp lỗ châu mai, Phan Đình Giót đã cùng đồng đội thực hiện một nhiệm vụ mà mỗi bước tiến lên đều phải đổi bằng máu:
Mang bộc phá mở đường xuyên qua những lớp hàng rào của Him Lam.
Him Lam – cánh cửa phải được mở
Him Lam là một trong những vị trí phòng ngự quan trọng của quân Pháp tại Điện Biên Phủ.
Muốn tiến vào bên trong cứ điểm, bộ đội ta trước hết phải vượt qua hệ thống phòng ngự dày đặc. Những lớp dây thép gai, vật cản và lô cốt được bố trí nhằm giữ quân tiến công ngoài tầm hỏa lực. Phía sau chúng là những khẩu súng luôn sẵn sàng quét vào bất cứ khoảng trống nào trước trận địa.
Bởi vậy, trước khi lực lượng xung kích có thể tràn vào, những người lính làm nhiệm vụ mở cửa phải tiến lên.
Họ mang theo những khối bộc phá.
Mỗi khối bộc phá được đặt xuống là một đoạn hàng rào bị phá tung.
Mỗi tiếng nổ là đường tiến công được kéo dài thêm một đoạn.
Nhưng cũng sau mỗi tiếng nổ, người chiến sĩ lại phải tiến sâu hơn vào vùng hỏa lực của đối phương.
Đó là công việc đòi hỏi lòng dũng cảm đặc biệt.
Và tối 13-3, Phan Đình Giót có mặt trong đội hình ấy.
Những người lính mang bộc phá tiến lên
Trận đánh bắt đầu lúc chiều muộn.
Pháo binh ta đồng loạt khai hỏa, những tiếng nổ dữ dội vang khắp núi rừng Điện Biên. Him Lam chìm trong khói lửa.
Khi thời cơ đến, bộ đội tiến công lao lên.
Những chiến sĩ bộc phá đi trước.
Đại đội 58 bắt đầu mở đường qua hệ thống hàng rào.
Người thứ nhất lao lên.
Một khối bộc phá được đặt xuống.
Tiếng nổ dữ dội xé toạc màn đêm.
Người tiếp theo lại tiến lên.
Rồi người thứ ba, người thứ tư…
Những tiếng nổ liên tiếp nối nhau.
Quân Pháp nhanh chóng tập trung hỏa lực vào khu vực cửa mở. Đạn từ các vị trí phòng ngự trút xuống dữ dội. Mặt đất bị cày xới, khói bụi hòa lẫn ánh chớp của đạn pháo và những khối bộc phá.
Nhưng những người lính mở đường vẫn tiến.
Quả thứ sáu.
Quả thứ bảy.
Quả thứ tám.
Con đường xuyên qua hàng rào Him Lam từng bước được mở rộng.
Đến lượt Phan Đình Giót.
Ông ôm khối bộc phá lao lên phía trước.
Quả bộc phá thứ chín
Trong chiến đấu, có những khoảng cách chỉ tính bằng vài chục mét nhưng phải trả giá bằng cả mạng sống.
Phan Đình Giót vượt qua khoảng trống trước hàng rào trong làn đạn của đối phương.
Ông đưa quả bộc phá thứ chín vào vị trí.
Đúng lúc ấy, ông bị thương vào đùi.
Vết thương giữa chiến trường có thể khiến bất kỳ người lính nào phải dừng lại. Nhưng phía trước, hàng rào vẫn chưa mở hết. Đồng đội phía sau vẫn đang chờ con đường tiến vào cứ điểm.
Phan Đình Giót không rời trận địa.
Ông tiếp tục nhận bộc phá.
Và lại tiến lên.
Quả thứ mười.
Tiếng nổ lại vang lên.
Một phần vật cản phía trước bị phá tung.
Nhưng con đường vẫn chưa hoàn toàn thông suốt.
Phan Đình Giót tiếp tục chiến đấu.
Bị thương vẫn không rời cửa mở
Hỏa lực quân Pháp lúc này càng dữ dội.
Chúng hiểu rằng nếu quân Việt Minh mở được cửa, lực lượng xung kích sẽ tràn vào bên trong. Vì vậy, những họng súng tập trung bắn xuống khu vực mà các chiến sĩ bộc phá đang tiến lên.
Thương vong xuất hiện ngày càng nhiều.
Giữa trận địa ấy, Phan Đình Giót vẫn tiếp tục mang bộc phá.
Sau quả thứ mười, ông đánh tiếp những khối bộc phá nữa.
Quả thứ mười một.
Rồi:
Quả thứ mười hai.
Những tiếng nổ nối tiếp nhau phá tung lớp vật cản cuối cùng.
Con đường tiến vào Him Lam đã được mở.
Phía sau, những chiến sĩ xung kích đang chờ đợi lập tức lao lên.
Nếu câu chuyện của Phan Đình Giót dừng lại ở đây, những gì ông làm đã đủ cho thấy lòng dũng cảm của một người lính.
Ông đã bị thương.
Ông đã có thể lui về tuyến sau.
Nhưng Phan Đình Giót không quay lại.
Ông tiếp tục tiến vào Him Lam cùng đồng đội.
Từ người mở đường trở thành người xung kích
Hàng rào bị phá.
Lực lượng tiến công vượt qua cửa mở.
Trận đánh chuyển sang cuộc chiến giành giật từng vị trí bên trong cứ điểm.
Phan Đình Giót tiếp tục xông lên.
Trước mặt là lô cốt số 2.
Ông tiến công, ném thủ pháo và sử dụng tiểu liên yểm trợ cho đồng đội.
Những trận đánh ở cự ly gần diễn ra quyết liệt. Quân Pháp dựa vào hệ thống công sự chống trả.
Trong đợt xung phong, Phan Đình Giót tiếp tục bị thương.
Vết thương ở vai.
Vết thương ở đùi.
Máu mất ngày càng nhiều.
Sau một chặng mở cửa dưới mưa đạn, cơ thể người chiến sĩ đã chịu nhiều thương tích. Nhưng ý chí chiến đấu của ông vẫn không dừng lại.
Phía trước vẫn còn những hỏa điểm chưa bị tiêu diệt.
Đồng đội vẫn đang tiến công.
Him Lam vẫn chưa hoàn toàn thuộc về quân ta.
Phan Đình Giót tiếp tục ở lại trận địa.
Một họng súng chặn đường
Khi lực lượng xung kích đang phát triển tiến công, một tình huống nguy hiểm bất ngờ xuất hiện.
Từ phía trước, một hỏa điểm của quân Pháp bắn dữ dội.
Đạn từ lỗ châu mai quét vào đội hình tiến công.
Những người lính đang xông lên buộc phải chững lại.
Giữa thời khắc ấy, mỗi phút trì hoãn đều có thể khiến thương vong tăng thêm. Nếu hỏa điểm không bị dập tắt, mũi tiến công khó có thể tiếp tục.
Phan Đình Giót nhìn về phía trước.
Ông đã bị thương nhiều lần.
Sức lực đã suy giảm.
Nhưng người chiến sĩ vẫn bò lên.
Từng chút một.
Giữa tiếng súng, tiếng nổ và khói bụi của chiến trường, Phan Đình Giót tiếp cận hỏa điểm.
Ông nâng khẩu tiểu liên lên, bắn vào lỗ châu mai.
Nhưng họng súng của đối phương vẫn tiếp tục khạc lửa.
Con đường của đồng đội một lần nữa bị chặn lại.
Và chính tại nơi ấy, sau hành trình mang những khối bộc phá mở đường xuyên qua hàng rào Him Lam, Phan Đình Giót đứng trước quyết định cuối cùng của cuộc đời mình.
Một bên là sự sống của người chiến sĩ đã mang nhiều vết thương.
Một bên là con đường tiến công của đồng đội.
Phía sau ông là những người lính đang chờ hỏa điểm bị dập tắt.
Phía trước chỉ còn một lỗ châu mai đang đỏ lửa.
Người chiến sĩ Hà Tĩnh dồn sức lực còn lại, chuẩn bị thực hiện một hành động khiến tên tuổi Phan Đình Giót đi vào lịch sử.
Mười hai tiếng nổ – một con đường
Trong ký ức về Phan Đình Giót, người ta thường nhớ nhất khoảnh khắc ông lấy thân mình lấp lỗ châu mai.
Nhưng trước giây phút cuối cùng ấy là cả một quá trình chiến đấu không ngừng nghỉ.
Ông đã cùng những chiến sĩ bộc phá lao vào nơi hỏa lực tập trung dữ dội nhất.
Đến quả bộc phá thứ chín, ông bị thương ở đùi.
Ông vẫn đánh tiếp quả thứ mười.
Rồi tiếp tục cùng đồng đội phá những lớp hàng rào còn lại, mở đường cho lực lượng xung kích tiến vào Him Lam.
Khi cửa đã mở, ông không rời trận địa mà tiếp tục xung phong đánh lô cốt, tiếp tục bị thương và tiếp tục chiến đấu.
Ở đó, phẩm chất anh hùng không chỉ hiện ra trong một giây phút quyết định.
Nó được tạo thành từ từng bước chân tiến lên.
Từ mỗi lần ngã xuống rồi lại gượng dậy.
Từ mỗi khối bộc phá được mang tới gần hàng rào hơn.
Và từ một lựa chọn tưởng như rất giản dị của người lính:
Đường chưa mở – chưa thể dừng lại.
Đêm 13-3-1954, con đường vào Him Lam cuối cùng đã được mở.
Nhưng trận chiến của Phan Đình Giót vẫn chưa kết thúc.
Phía trước ông là một lỗ châu mai.
Phía sau ông là đồng đội.
Và chỉ ít phút sau, người chiến sĩ ấy sẽ đưa ra lựa chọn cuối cùng:
Lấy chính thân mình mở tiếp con đường tiến công.


