Phan Đình Giót – Người anh hùng “lấy thân mình lấp lỗ châu mai”
Phan Đình Giót sinh năm 1922, quê ở thông Vĩnh Yên, xã Tam Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà tĩnh, anh sống trong một gia đình nông dân nghèo, lớn lên trong cảnh đát nước bị xâm lược , nhân dân lầm than.
“Không ai chọn được nơi mình sinh ra,
Nhưng có thể chọn cách mình sẽ sống.
Trong những trang sử vàng của dân tộc Việt nam , có những câu chuyện không chỉ được kể lại bằng lời , mà còn khác sâu bằng máu , bằng nước mắt , và cả sự hi sinh cao cả .Giữa những khói lửa của bom đạn , lằn ranh giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc ,nhưng có một con người không vì thế mà từ bỏ mà luôn hướng về phía trước chọn cho mình một cách sống cao cả “ sống để cống hiến”.Hình ảnh người chiến sĩ lao mình vào khói lửa bom đạn lấp lỗ châu mai , đó không chỉ là hành động anh hùng mà còn là một ngọn lửa thiêng liêng bất diệt bùng lên trong ý chí của người lính .Đúng vậy người anh hùng Phan Đình Giót đã biến ý chí của mình thành ngọn lửa soi sáng lịch sử dân tộc và ngọn lửa ấy luôn hun đúc ý chí cho muôn đời sau.
Phan Đình Giót sinh năm 1922, quê ở thông Vĩnh Yên, xã Tam Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà tĩnh, anh sống trong một gia đình nông dân nghèo, lớn lên trong cảnh đát nước bị xâm lược , nhân dân lầm than. Chính vì hoàn cảnh ấy đã tạo nên một ý chí quật cường , quyết tâm và một lòng yêu nước sâu sắc. Khi tham gia quân đội , anh luôn là người chiến sĩ gương mẫu, gan dạ , sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ khó khăn , nguy hiểm. Ở anh không chỉ có một sức mạnh phi thường mà còn có một tinh thần thép, một trái yêu luôn hướng về tổ quốc
Tên tuổi của anh gắn kiền với chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 , không chỉ là trận chiến khốc liệt , hiểm nguy , gian khổ với những khói lửa dày đặc đó còn là một trong những mốc son chói lọi trong công cuộc chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Chiều ngày 13-3-1954, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 được lệnh nổ súng tấn công tiêu diệt cứ điểm Him Lam . Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 của Phan Đình Giót triển khai đội hình chiến đấu. Từ 15 giờ, các chiến sĩ triển khai đội hình, truyền tay nhau đọc thư của Bác Hồ và lệnh động viên, tạo nên tinh thần chiến đấu sôi sục. Khi pháo binh và pháo cao xạ ta đồng loạt chi viện, bộ đội xung phong mở đường, liên tiếp đánh bộc phá. Phan Đình Giót trực tiếp đánh quả thứ chín thì bị thương ở đùi nhưng vẫn tiếp tục xông lên. Trước hỏa lực dày đặc của quân Pháp khiến nhiều chiến sĩ bị thương, anh thay mặt chỉ huy trung đội, dùng lựu đạn và tiểu liên tấn công hỏa điểm địch. Dù bị thương nặng nhiều lần, có lúc ngất đi, khi tỉnh lại anh vẫn tiếp tục chiến đấu, trong khi đồng đội liên tiếp hy sinh mà hỏa điểm vẫn chưa bị tiêu diệt, khiến đội hình xung kích bị chặn lại.
Trong tình thế vô cùng nguy cấp, Phan Đình Giót bò từng chút một áp sát lô cốt, dồn hết sức lực còn lại bắn vào lỗ châu mai. Khi hết đạn mà hỏa điểm vẫn tiếp tục bắn, anh đã hô to quyết tâm “Quyết hy sinh vì Đảng, vì dân”, rồi lao lên, dùng thân mình bịt kín lỗ châu mai. Hành động anh dũng ấy đã dập tắt hoàn toàn hỏa điểm nguy hiểm nhất, tạo điều kiện cho đơn vị ào ạt xung phong tiêu diệt cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi vang dội ngay trận đầu tiên.
Có những cái chết không phải là kết thúc, mà là sự hóa thân. Phan Đình Giót đã hóa thân vào đất nước, vào từng tấc đất, từng ngọn núi, từng trang sử Việt Nam. Anh khiến ta nhớ đến những vần thơ bất hủ:
“Có những phút làm nên lịch sử,
Có cái chết hóa thành bất tử.”
Anh đã ngã xuống giữa khói lửa chiến trường, nhưng không hề biến mất. Bởi có những con người khi rời khỏi cuộc đời lại bắt đầu một sự sống khác – sự sống trong lòng dân tộc, trong từng trang sử, trong từng nhịp đập của những trái tim Việt Nam. Phan Đình Giót không còn nữa, nhưng tinh thần của anh vẫn còn đó như ngọn lửa âm ỉ cháy, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Hôm nay, khi chúng ta bước đi trên những con đường bình yên, có lẽ không phải ai cũng nhìn thấy dưới lớp đất kia là bao nhiêu máu xương đã nằm lại. Nhưng lịch sử thì không quên. Và Tổ quốc cũng không quên.
“Có những cái chết lặng lẽ, nhưng làm nên dáng hình đất nước.
Có những con người không nói lời nào lớn lao, nhưng lại sống một cuộc đời vĩ đại.”
Phan Đình Giót chính là một con người như thế. Và có lẽ, cách tri ân sâu sắc nhất không phải là những lời ca ngợi, mà là cách chúng ta sống hôm nay – sống có trách nhiệm hơn, mạnh mẽ hơn, và biết đặt Tổ quốc vào trong tim mình.



