Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Phan Đình Giót – Người anh hùng lấy thân mình lấp lỗ châu mai

Phan Đình Giót là biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh cao cả trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Xuất thân từ một gia đình nghèo ở Hà Tĩnh, anh trưởng thành trong gian khó và trở thành người chiến sĩ luôn sẵn sàng nhận phần hiểm nguy về mình để bảo vệ đồng đội. Trong trận Him Lam ngày 13/3/1954, dù nhiều lần bị thương, anh vẫn kiên cường chiến đấu và dùng thân mình lấp lỗ châu mai, tạo điều kiện cho đồng đội xung phong tiêu diệt cứ điểm. Sự hy sinh anh dũng của Phan Đình Giót đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.

Hà Tĩnh26/08/2026Đoàn phường Bình Đông (Phường Bình Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Tuổi thơ nghèo khó và ngọn lửa cách mạng nhen nhóm nơi làng quê nghèo

Anh hùng Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình bần nông tại mảnh đất miền Trung nắng gió Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Tuổi thơ của anh là một chuỗi những ngày dài cơ cực, chìm trong bóng tối của sự nghèo đói và áp bức. Cha mất sớm vì nạn đói hoành hành, ngay từ năm 13 tuổi, cậu bé Giót đã phải bươn chải, đi ở đợ, làm thuê để phụ giúp gia đình chịu đựng qua ngày. Sự khắc nghiệt của số phận không làm anh gục ngã, trái lại, nó đã tôi luyện nên một ý chí kiên cường, một tấm lòng đồng cảm sâu sắc với nỗi đau chung của những kiếp người bị nô lệ.

Mùa thu năm 1945, luồng sáng cách mạng quét qua quê hương, Cách mạng Tháng Tám thành công đã mang lại cuộc đời mới cho những người nghèo khổ như Phan Đình Giót. Mang lòng biết ơn sâu sắc đối với Đảng và Chính phủ, anh hăng hái tham gia ngay vào lực lượng tự vệ chiến đấu tại địa phương để bảo vệ chính quyền non trẻ. Đến năm 1950, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, người thanh niên Hà Tĩnh ấy đã tình nguyện xung phong lên đường nhập ngũ, đứng trong hàng ngũ bộ dội chủ lực.

2. Trưởng thành trong lửa đạn và tấm lòng sắt son với đồng đội

Trong môi trường quân ngũ, Phan Đình Giót nhanh chóng khẳng định mình là một chiến sĩ gương mẫu, kiên định. Dù trong sinh hoạt hàng ngày hay khi đối mặt với hiểm nguy trên chiến trường, anh luôn sẵn sàng nhận về mình những phần việc gian khổ nhất, nhường sự thuận lợi, bình yên cho đồng đội. Tinh thần sẻ chia và lòng quả cảm ấy giúp anh luôn nhận được sự mến phục, tin yêu tuyệt đối từ đơn vị.

Anh đã cùng Sư đoàn 312 kinh qua hàng loạt chiến dịch lớn mang tính bước ngoặt của cuộc kháng chiến như chiến dịch Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc. Trận đánh nào Phan Đình Giót cũng tiên phong xông trận với tinh thần thép. Ngay từ trận đồn Tràng Bạch hay trận Chùa Tiếng vào cuối năm 1950, dù bị thương nặng mất nhiều máu, anh vẫn kiên quyết không rời trận địa, bám sát tổ trưởng để tiếp tục ôm bộc phá đánh sập các ụ súng của quân thù cho đến khi giành thắng lợi. Sự kiên cường qua năm tháng đã đưa người lính trẻ bước lên cương vị Tiểu đội phó Bộ binh thuộc Đại đội 58.

3. Trận Him Lam và khoảnh khắc bất tử lấp lỗ châu mai

Mùa đông năm 1953, Phan Đình Giót cùng đơn vị nhận lệnh hành quân lên Tây Bắc để chuẩn bị cho tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Trải qua hàng trăm cây số vượt đèo lội suối, mang vác nặng nhọc dưới mưa bom bão đạn, anh không những không nản chí mà còn luôn theo sát, đỡ đần hành lý cho những đồng đội yếu hơn để toàn quân kịp về đích đúng lịch trình.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, hiệu lệnh tấn công vang lên, quân ta nổ súng đánh trận mở màn tại cứ điểm Him Lam – cửa ngõ chiến lược của Điện Biên Phủ. Trận địa rung chuyển dưới làn mưa pháo khốc liệt. Giữa làn hỏa lực đạn trút như mưa, bộ đội ta mở đường bộc phá. Đã có 8 quả bộc phá được kích nổ để dọn dẹp hàng rào mở đường. Đến quả thứ 9, Phan Đình Giót trực tiếp ôm khối thuốc lao lên nhưng anh không may bị mảnh đạn găm vào đùi. Nén cơn đau xé ruột, anh vẫn kiên quyết xin đánh tiếp quả thứ 10, rồi tiếp tục đánh liền hai quả bộc phá nữa để phá tan hàng rào cuối cùng, thông suốt con đường cho quân ta tiến công vào lô cốt đầu cầu của địch.

Thế nhưng, quân Pháp điên cuồng tập trung toàn bộ hỏa lực từ tiểu liên, đại liên trút đạn chặn đứng mũi xung kích của ta. Các chiến sĩ chỉ huy trung đội lần lượt ngã xuống. Lúc này, tình thế ngàn cân treo sợi tóc, máu của đồng đội vẫn tiếp tục đổ xuống. Không để mạch tiến công bị bẻ gãy, Phan Đình Giót tự mình đảm nhiệm vai trò chỉ huy. Anh vọt lên, ném thủ pháo áp sát lô cốt số 2. Trong làn khói đạn mù mịt, anh tiếp tục trúng thương vào vai và đùi, máu chảy ướt đẫm tấm áo chiến sĩ.

Bất ngờ, từ hỏa điểm lô cốt số 3, hỏa lực của lính Pháp bắn ra dữ dội, chia cắt hoàn toàn đội hình xung phong của ta. Nhìn đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, bằng chút tàn lực và ý chí sắt đá còn sót lại, Phan Đình Giót rướn người bò áp sát miệng lỗ châu mai. Anh dùng hết sức bình sinh nâng khẩu súng tiểu liên bắn mạnh vào bên trong, miệng hô to hướng về phía đồng đội: “Quyết hy sinh… vì Đảng… vì dân!”.

Khi khẩu súng trong tay hết đạn, hỏa điểm địch vẫn điên cuồng nhả đạn, không một giây chần chừ, Phan Đình Giót đã rướn người, đem cả lồng ngực gầy guộc nhưng chứa đựng một trái tim yêu nước vĩ đại của mình áp chặt vào lỗ châu mai.

Hỏa điểm bị dập tắt hoàn toàn. Tiếng súng đại liên của địch câm bặt. Lớp áo lính nhuốm máu của anh đã trở thành lá chắn chở che cho toàn đơn vị. Chớp thời cơ ngàn năm có một, quân ta đồng loạt hô vang, như làn sóng triều dâng cuồn cuộn vượt qua anh, xông lên tiêu diệt toàn bộ cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi vang dội trong trận mở màn chiến dịch.

Phan Đình Giót ngã xuống khi đồng hồ điểm 22 giờ 30 phút ngày 13 tháng 3 năm 1954, hưởng dương 32 tuổi. Anh ra đi khi chiến dịch vừa bắt đầu, mang theo hoài bão tuổi trẻ dâng trọn cho độc lập non sông.

4. Sự tri ân và tượng đài bất tử trong lòng dân tộc

Sự hy sinh anh dũng của người tiểu đội phó Phan Đình Giót đã trở thành một trong những biểu tượng cao đẹp, tráng lệ nhất của tinh thần Điện Biên Phủ lịch sử. Tên anh ghi vào sử sách như khúc tráng ca mở màn cho chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Đảng và Nhà nước đã trang trọng truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1955. Ngày hôm nay, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương trên mảnh đất Him Lam năm xưa đã xanh màu cỏ mới, nhưng câu chuyện về người con lấp lỗ châu mai vẫn mãi khắc sâu trong tâm khảm của hàng triệu người dân Việt Nam. Chiếc bi đông kỷ vật rỉ sét cùng khẩu súng nhuốm màu thời gian của anh vẫn đang được lưu giữ trang trọng, kể lại câu chuyện kiên trung cho các thế hệ mai sau về một "Thời hoa lửa" đầy gian khổ nhưng vô cùng tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phan Đình Giót – Người anh hùng lấy thân mình lấp lỗ châu mai | Câu chuyện thời hoa lửa