Bài viết

Phan Đình Giót – Người Lấp Lỗ Châu Mai

Bắc Ninh25/11/2025Lê Thị Hương (Trường Tiểu học Nhân Hòa 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHAN DÌNH GIÓT - NGƯỜI LẤP LỖ CHÂU MAI

Trời Điện Biên Phủ cuối tháng 3 năm 1954 âm u và đặc quánh mùi khói súng. Những đồi đất lổn nhổn hố pháo, thi thoảng lại rung lên bởi những tiếng nổ vang dội. Trong chiếc hầm cá nhân chật hẹp, chiến sĩ Phan Đình Giót – người con trai quê Hà Tĩnh – lặng lẽ kiểm tra lại băng đạn. Ánh mắt anh sáng lên một quyết tâm mà chỉ những người đã đi qua chiến tranh mới có thể hiểu.

“Anh Giót này,” đồng đội thì thầm, “đợt xung phong này khó lắm… cứ điểm địch mạnh lắm.”
Anh chỉ cười, nụ cười hiền và dứt khoát: “Khó thì mình càng phải làm cho bằng được. Không thắng thì làm sao về quê nhìn mẹ được.”

Đêm đó, đơn vị anh nhận nhiệm vụ đánh chiếm cứ điểm Him Lam, một trong những cứ điểm then chốt mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ. Trên đầu, pháo binh của ta bắn dồn dập mở màn. Đất dưới chân rung lên từng hồi, rồi tiếng lệnh xung phong vang to như xé tan màn đêm.

Phan Đình Giót lao lên phía trước, băng qua khe suối nhỏ, rồi áp sát hàng rào dây thép gai. Đạn từ lô cốt địch trút xuống như mưa, ánh hỏa châu hắt lên gương mặt khói bụi của anh. Một đồng đội bên cạnh ngã xuống, anh nghiến răng kéo người ấy vào hố đạn rồi tiếp tục tiến lên.

Khi đến gần lô cốt chính, cả đại đội bị chặn lại bởi một lỗ châu mai đang nhả đạn liên hồi, khiến mọi đợt xung phong đều bị dồn lại thành một điểm chết. Đội hình bị ghìm xuống, thương vong ngày càng lớn.

Anh Giót hiểu rằng nếu không tiêu diệt được hỏa điểm đó, đơn vị sẽ không thể tiến lên. Anh bò sát vào bờ đất, từng chút một tiến gần lỗ châu mai. Đạn sượt qua tai nóng rát, đất đá bắn tung vào mặt, nhưng anh không dừng lại.

Đến khoảng cách chỉ còn vài mét, anh hét to giữa tiếng súng:
Các đồng chí! Tiến lên! Tôi phá lô cốt đây!

Anh ném lựu đạn vào lỗ châu mai, nhưng hỏa lực địch vẫn chưa tắt. Trong khoảnh khắc sinh tử, Phan Đình Giót hiểu rằng còn một cách cuối cùng.

Anh bật dậy, lao thẳng tới trước. Tiếng đồng đội hốt hoảng gọi theo:
“Anh Giót! Nguy hiểm!”

Nhưng đã quá muộn. Anh dùng chính thân mình lấp chặt lỗ châu mai, ngăn dòng đạn để mở đường cho đồng đội xông lên.

Tiếng súng nghẹn lại trong vài giây – đủ để cả đơn vị ập vào đánh chiếm lô cốt. Đồi Him Lam cuối cùng cũng bị ta đánh chiếm, mở toang cánh cửa đầu tiên cho chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.

Tối hôm đó, khi mặt trận tạm yên, đồng đội tìm thấy anh tựa vào bờ đất, thân mình vẫn chắn trước lỗ châu mai. Khuôn mặt anh bình yên đến lạ, như thể đã hoàn thành điều anh luôn mong mỏi: hiến dâng cho Tổ quốc điều quý giá nhất – chính mạng sống của mình.

Tên anh – Phan Đình Giót – từ ấy đã đi vào lịch sử, trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn