Phan Đình Giót-Người lấy thân mình lấp lỗ châu mai
Trong trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, những tên tuổi anh hùng đã trở thành biểu tượng bất tử cho lòng yêu nước và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Trong số đó, câu chuyện về anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót, người đã “lấy thân mình lấp lỗ châu mai”, mãi mãi là điểm sáng rực rỡ của chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Cuộc đời anh ngắn ngủi nhưng rực rỡ như một ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ sau noi theo.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại làng An Xá, xã Vĩnh Quang, huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa (nay là xã Vĩnh Hòa). Anh sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, cha mẹ làm ruộng thuê kiếm sống qua ngày. Thuở nhỏ, Giót đã quen với sự cơ cực: những buổi chăn trâu ngoài đồng, những khi theo mẹ đi xin từng hạt gạo để sống qua mùa giáp hạt. Chính hoàn cảnh đó đã sớm hun đúc trong anh tinh thần chịu khó, gan dạ và đặc biệt là lòng căm ghét sự áp bức của thực dân phong kiến.

Những năm Pháp tái chiếm Việt Nam, làng xóm quê hương chìm trong lửa khói. Giót khi ấy đã trưởng thành, nếm trải đủ nỗi thống khổ của người dân mất nước. Anh tình nguyện tham gia du kích, rồi sau đó gia nhập bộ đội chủ lực. Trong đơn vị, Giót được đồng đội nhận xét là người ít nói, hiền lành nhưng quyết đoán. Anh khổ luyện từng bài tập, từng thao tác bắn súng, tập xung phong, bởi anh hiểu rằng con đường giải phóng dân tộc không cho phép bất kỳ ai lùi bước.
Năm 1953, khi cả dân tộc đang chuẩn bị cho trận đánh lớn nhất mang tính quyết định – chiến dịch Điện Biên Phủ – Phan Đình Giót được điều vào Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312. Đây là đơn vị có nhiệm vụ đánh vào cứ điểm Him Lam (Béatrice) – một trong ba cứ điểm ngoại vi trọng yếu bảo vệ tập đoàn cứ điểm của Pháp. Tiêu diệt được Him Lam nghĩa là mở toang cánh cửa tiến vào lòng chảo Điện Biên.
Đêm 13 rạng sáng 14/3/1954, trận đánh chính thức mở màn. Súng nổ, pháo rền, ánh lửa đạn xé rách màn đêm nơi chân núi. Bộ đội ta đồng loạt tiến công trong điều kiện vô cùng khốc liệt: địch có hỏa lực mạnh, phụt sáng liên hồi; chiến hào ta bị đạn cày xới liên tục; thương vong xuất hiện ngay từ giờ phút đầu.
Trong số những chiến sĩ ấy, Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ tiềm tiến đánh lô cốt phía tây của Him Lam. Khi đội hình vừa tới sát hàng rào kẽm gai thì bị lộ mục tiêu. Địch từ trong lô cốt trút đạn xối xả, khiến đội hình tiến công bị chặn đứng. Trước tình thế ấy, Giót không ngần ngại bò lên phía trước, dùng thân mình che đạn cho đồng đội mở đường vượt rào. Anh bị thương lần thứ nhất, máu thấm đỏ cả tấm áo bộ đội, nhưng anh vẫn cố gắng nghiến răng lao lên.
Đội hình vượt rào thành công, áp sát được lô cốt. Nhưng đúng lúc đó, địch bắn dữ dội từ lỗ châu mai, khiến mọi bước tiến đều bị ghìm lại. Một số chiến sĩ đã bị thương, số khác không thể ngẩng đầu lên để bắn trả. Tình huống vô cùng cấp bách: nếu không tiêu diệt được ổ súng, cả mũi tiến công sẽ bị đe dọa.
Ngay khi ấy, Giót – người chiến sĩ đang bị thương nặng – vẫn không hề chùn bước. Anh bò đến gần lô cốt, dùng súng bắn trả quyết liệt. Nhưng địch có lợi thế trong công sự kiên cố nên ta không thể áp sát hoàn toàn. Giót quay lại nhìn đồng đội đang bị kìm chân, ánh mắt như bừng lên ngọn lửa quyết tâm. Anh hô lớn:
“Chiến sĩ xung phong! Quyết thắng!”
Và rồi, không do dự một giây, anh lao thẳng về phía lỗ châu mai – nơi địch đang nhả đạn như mưa. Trong khoảnh khắc ấy, Giót hiểu rằng nếu anh ngã xuống, đồng đội sẽ có cơ hội lao lên và trận đánh sẽ chuyển sang bước ngoặt.


