Phan Đình Giót - Người lính bình dị viết nên một trang sử bất tử
Trong trận đánh cứ điểm Him Lam mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót đã lấy chính thân mình lấp lỗ châu mai của địch, mở đường cho đồng đội xung phong giành thắng lợi. Sự hy sinh của ông không chỉ góp phần làm nên chiến công lịch sử mà còn trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và đức hy sinh vì Tổ quốc.

Nhiều người vẫn nghĩ rằng chỉ những người nắm giữ quyền lực, sở hữu trí tuệ kiệt xuất hay địa vị cao trong xã hội mới có thể làm nên lịch sử. Thế nhưng, lịch sử của dân tộc Việt Nam lại được viết nên từ biết bao con người rất đỗi bình dị. Họ không mang trên mình hào quang của danh vọng, không có quyền lực trong tay, nhưng bằng lòng yêu nước và sự hy sinh vô điều kiện, họ đã trở thành những tượng đài sống mãi với thời gian. Phan Đình Giót là một trong những con người như thế.
Ông sinh năm 1922 tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày tháng cơ cực, với cái đói, cái nghèo và những buổi lao động vất vả để mưu sinh. Nhưng chính cuộc sống gian khó ấy đã rèn giũa cho ông một ý chí bền bỉ và một trái tim luôn hướng về quê hương, đất nước. Ông hiểu hơn ai hết giá trị của độc lập, bởi chỉ khi đất nước được tự do thì người dân mới có thể sống một cuộc đời bình yên.
Năm 1950, Phan Đình Giót gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông không phải là một vị tướng lừng danh hay một người chỉ huy nổi tiếng. Ông chỉ là một người lính bình thường giữa hàng vạn người lính khác. Thế nhưng, điều làm nên sự khác biệt không phải là cấp bậc trên vai áo, mà là lý tưởng trong trái tim. Với ông, khoác lên mình màu áo lính cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận hy sinh nếu Tổ quốc cần.
Đêm 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh cứ điểm Him Lam – trận mở màn của Chiến dịch Điện Biên Phủ – diễn ra vô cùng ác liệt. Khói súng phủ kín chiến trường, tiếng pháo nổ rung chuyển cả núi rừng. Từng đợt xung phong của quân ta bị chặn lại bởi hỏa lực dữ dội từ một lỗ châu mai của quân Pháp. Tiếng súng không ngừng vang lên, từng người đồng đội lần lượt ngã xuống. Chiến thắng dường như chỉ còn cách một bước, nhưng cũng chính hỏa điểm ấy đã biến bước tiến của quân ta thành sự giằng co đầy mất mát.
Giữa thời khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót vẫn ôm bộc phá lao về phía trước. Dù đã bị thương ở vai và đùi, máu thấm đỏ quân phục, ông vẫn cố gắng tiến lên từng mét giữa làn đạn dày đặc. Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, ông cũng như bao người lính khác, vẫn mang trong tim hình bóng quê hương, gia đình và những ước mơ còn dang dở. Nhưng ông hiểu rằng nếu lỗ châu mai ấy không bị vô hiệu hóa thì sẽ còn rất nhiều đồng đội phải ngã xuống.
Đó là lựa chọn nghiệt ngã nhất mà một con người có thể đối mặt: giữ lấy mạng sống của mình hay đổi lấy cơ hội sống cho biết bao người khác. Phan Đình Giót đã không do dự. Ông dùng chính thân mình lao vào lấp kín lỗ châu mai, chặn đứng làn đạn đang bắn ra từ cứ điểm của địch.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Tiếng súng bỗng im lặng.
Khoảnh khắc ấy chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi nhưng đã mở ra con đường tiến công cho cả đơn vị. Đồng đội nhanh chóng xung phong tiêu diệt cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi trong trận mở màn của Chiến dịch Điện Biên Phủ. Còn Phan Đình Giót, người lính mới ba mươi mốt tuổi, đã mãi mãi nằm lại giữa chiến trường.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, chiến trường Điện Biên năm ấy giờ đây chỉ còn trong những trang sử và ký ức của dân tộc. Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến Phan Đình Giót, người ta không chỉ nhớ đến người chiến sĩ đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai, mà còn nhớ đến một con người đã dạy cho các thế hệ hôm nay bài học lớn về lòng yêu nước, trách nhiệm và sự cống hiến. Ông không có quyền lực để thay đổi lịch sử, nhưng bằng sự hy sinh cao cả, ông đã trở thành một phần của lịch sử.
Có những con người chỉ sống hơn ba mươi năm, nhưng tên tuổi của họ sẽ còn sống mãi cùng non sông. Và mỗi lần đọc lại câu chuyện về Phan Đình Giót, chúng ta càng thấm thía rằng: lịch sử không chỉ được viết bởi những vĩ nhân, mà còn được viết bởi những con người bình thường biết sống hết mình vì Tổ quốc.



