Phan Đình Giót – Nửa nắm cơm của người lính
Giữa những ngày hành quân gian khổ ở Tây Bắc, một nắm cơm nguội được chia đôi đã trở thành biểu tượng của tình đồng chí. Câu chuyện không nói về chiến công, mà nói về trái tim của người anh hùng.
Tháng Hai năm 1954, rừng Tây Bắc lạnh buốt sau nhiều ngày mưa phùn. Đơn vị của Phan Đình Giót vừa hoàn thành một chặng kéo pháo dài gần hai mươi cây số. Ai cũng kiệt sức, quần áo ướt sũng và đôi bàn chân phồng rộp vì bùn đá.
Đến giờ nghỉ trưa, mỗi người chỉ được phát một nắm cơm nếp nhỏ gói trong lá chuối cùng ít muối vừng. Đó là toàn bộ khẩu phần cho cả ngày.
Giót vừa mở lá chuối thì nghe tiếng ho khan phía sau. Người lính trẻ tên Lâm đang sốt rét, môi tím tái và run lên từng cơn. Cậu cố giấu cơn đói bằng cách quay mặt đi, nhưng bụng vẫn réo lên giữa khoảng rừng yên tĩnh.
Không nói một lời, Giót bẻ đôi nắm cơm rồi đặt phần lớn vào tay Lâm.
“Anh ăn đi, em không đói.”
Lâm lắc đầu.
Giót cười hiền: “Tôi quê Hà Tĩnh, quen nhịn rồi.”
Cả tiểu đội lặng đi. Không ai biết rằng suốt hai ngày trước, Giót đã nhường phần khoai của mình cho một thương binh khác. Người chiến sĩ gầy gò ấy luôn nhận việc nặng nhất nhưng lại ít khi nhận phần hơn cho bản thân.
Buổi chiều, đoàn quân tiếp tục lên đường. Dốc núi dựng đứng, dây kéo pháo hằn sâu vào vai. Lâm nhờ nắm cơm ấy mà đủ sức bám dây, cùng đồng đội đưa khẩu pháo vượt qua con dốc cuối cùng trước khi trời tối.
Nhiều năm sau, khi nhắc về Phan Đình Giót, Lâm từng nói: “Anh Giót cứu tôi hai lần. Một lần bằng nửa nắm cơm, một lần bằng chính sự hy sinh ở Him Lam.”
Chiến tranh có thể thiếu gạo, thiếu áo, thiếu thuốc men, nhưng chưa bao giờ thiếu tình người. Và chính những điều nhỏ bé ấy đã làm nên sức mạnh phi thường của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Thông điệp: Sự sẻ chia đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, mà bắt đầu từ việc nhường nhau một nửa nắm cơm trong lúc gian khó.



