Anh hùng Lực lượng vũ trang

PHAN ĐÌNH GIÓT- TẤM NGỰC THÉP THÀNH HIM LAM

Câu chuyện kể về sự hy sinh quả cảm của chiến sĩ Phan Đình Giót trong trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam [1]. Khi đợt tiến công của quân ta bị chặn đứng bởi hỏa lực dữ dội từ lô cốt địch, ông đã dùng hết sức bình sinh, lao thân mình áp chặt vào lỗ châu mai để dập tắt họng súng thù [1]. Hành động lấy thân làm lá chắn của ông đã mở đường cho đồng đội xông lên tiêu diệt cứ điểm, tạo nên một tượng đài bất tử về lòng yêu nước

Lâm Đồng05/06/2026Nguyễn Thị Lan (Trường Mẫu Giáo Bà Tá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều tà ngày 13 tháng 3 năm 1954, núi rừng Điện Biên rung chuyển bởi tiếng gầm vang của hàng loạt pháo binh quân ta. Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn bằng trận đánh mở toang cánh cửa phía Bắc: cứ điểm Him Lam.

Giữa làn mưa bom bão đạn, Đại đội 58 của chiến sĩ Phan Đình Giót nhận nhiệm vụ xung kích, dùng bộc phá để phá các lớp hàng rào dây kẽm gai của địch. Đất đá bị xới tung, khói súng khét lẹt bao trùm toàn bộ trận địa. Phan Đình Giót cùng các đồng đội lao lên trong tư thế sẵn sàng hy sinh. Bản thân ông dù đã bị thương ở đùi do mảnh pháo nổ, vẫn kiên cường ôm quả bộc phá nặng trịch, trườn lên băng bó rồi tiếp tục đánh liên tiếp hai quả bộc phá, phá tan hai lớp rào mở đường cho đại đội tiến công.

Tuy nhiên, khi quân ta vừa xung phong tiến lên thì vấp phải sự kháng cự điên cuồng từ hỏa lực của địch. Từ trong các lô cốt ngầm, đặc biệt là hỏa lực từ lỗ châu mai của lô cốt số 3, súng máy của quân Pháp khạc lửa liên hồi không ngớt. Đạn bay như đan lưới, găm đỏ cả mặt đất. Nhiều chiến sĩ ta trúng đạn, ngã xuống ngay trước cửa ngõ cứ điểm. Đội hình xung kích bị chặn đứng, không thể nhích thêm một bước nào.

Nằm ép mình dưới một rãnh đất nhỏ, Phan Đình Giót nhìn những người đồng đội của mình lần lượt hy sinh. Lòng ông đau như cắt, máu trong người sôi lên sùng sục. Lúc này, ông lại bị thương thêm một lần nữa ở vai, máu chảy loang lổ cả ngực áo, nhưng cái đau thể xác không làm mờ đi ý chí chiến đấu. Ông nhận ra rằng: nếu không dập tắt được khẩu súng máy ở lỗ châu mai kia, cả đại đội sẽ bị xóa sổ, và trận đánh mở màn sẽ thất bại.

Tranh thủ lúc hỏa lực địch vừa chuyển hướng, Phan Đình Giót dùng hết sức bình sinh còn lại, ôm khẩu súng tiểu liên, áp sát vào vách tường đất của lô cốt số 3. Ông nâng súng lên, bắn mạnh một loạt đạn vào thẳng lỗ châu mai, rồi ném tiếp quả lựu đạn cuối cùng vào bên trong.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên, khói đen bốc ra. Khẩu súng máy của địch im bặt trong vài giây. Quân ta chớp thời cơ đứng dậy xông lên. Nhưng vừa lúc đó, tên lính Pháp bên trong lô cốt đã hoàn hồn, hắn đẩy xác đồng bọn ra và tiếp tục điên cuồng siết cò. Khẩu súng máy lại khạc lửa dữ dội hơn, chặn đứng đường lên của bộ đội ta.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót không còn lựu đạn, súng cũng đã hết đạn. Nhìn lỗ châu mai đang đỏ rực ánh lửa chết chóc, ông không một chút đắn đo, dồn toàn bộ tàn lực của một người thương tích đầy mình, rướn người lao thẳng về phía trước.

Chát!

Cả thân hình vạm vỡ của người chiến sĩ 29 tuổi áp chặt vào lỗ châu mai bốc khói. Họng súng máy của địch bị tấm ngực thép của ông chặn đứng hoàn toàn. Tiếng súng bên trong lô cốt nghẹn lại rồi tắt ngấm. Bóng tối bao trùm lấy tầm nhìn của kẻ thù.

"Xông lên! Trả thù cho anh Giót!" – Tiếng hét căm hờn của đại đội trưởng vang lên xé toạc màn đêm.

Nhìn thấy sự hy sinh vô bờ bến của đồng đội, hàng trăm chiến sĩ Đại đội 58 như những mãnh hổ, đồng loạt đứng thẳng dậy, vượt qua xác pháo, lao thẳng vào tiêu diệt toàn bộ cứ điểm Him Lam. Trận mở màn thắng lợi giòn giã, ghi dấu tấm thân anh hùng của Phan Đình Giót đã hóa thành tượng đài bất tử hòa vào đất mẹ Điện Biên.

Nếu bạn muốn, tôi có thể kể tiếp câu chuyện của anh hùng Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo hoặc chuyển thể câu chuyện này thành một bài thơ ca ngợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn