Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phan Đình Giót-Tiếng Thét Bên Lỗ Châu Mai

Phan Đình Giót-Tiếng Thét Bên Lỗ Châu Mai

Lâm Đồng01/07/2026Hứa Hồng Lam (Trường Mẫu Giáo Bà Tá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử giữ nước của dân tộc, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi nhưng đã tạc vào thế kỷ dáng hình của một tượng đài bất tử. Khoảnh khắc ấy gọi tên chàng trai trẻ quê hương Hà Tĩnh: Phan Đình Giót. Sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, tuổi thơ phải đi ở nhổ cỏ, chăn trâu, Phan Đình Giót lớn lên với một khát khao duy nhất: Đất nước được độc lập để những đứa trẻ nghèo như anh không còn phải chịu cảnh lầm than. Năm 1950, khi vừa tròn 25 tuổi, anh xung phong nhập ngũ, mang theo tinh thần hăm hở và bầu máu nóng của tuổi trẻ lên chiến trường Tây Bắc.

Mùa xuân năm 1954, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ trở thành điểm hẹn lịch sử. Đơn vị của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh trận mở màn, tiêu diệt trung tâm đề kháng Him Lam – cửa ngõ kiên cố nhất của quân Pháp. Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, pháo binh ta gầm vang, lệnh nổ súng bắt đầu. Các chiến sĩ xung kích của ta anh dũng xông lên dưới làn mưa đạn tàn khốc của kẻ thù. Đại đội của Phan Đình Giót có nhiệm vụ dùng bộc phá đánh mở toang 8 lớp hàng rào dây kẽm gai để mở đường cho quân ta tiến vào. Khói lửa mù mịt, mặt đất rung chuyển. Phan Đình Giót lúc này đã bị thương ở đùi nhưng anh vẫn kiên quyết không rời trận địa. Anh băng bó vết thương, tiếp tục ôm quả bộc phá thứ chín lao lên, đánh sập chiếc lô cốt số 2 của địch. Ở chiến trường, người lính không có thời gian để nghĩ về nỗi sợ. Khi đồng đội ngã xuống, vũ khí lớn nhất của người ở lại chính là lòng căm thù giặc và ý chí quyết thắng.

Nhưng ngay khi quân ta chuẩn bị tràn lên chiếm lĩnh trận địa, từ một hỏa điểm bí mật – lô cốt số 3 của địch, một khẩu trung liên bỗng nổ súng dữ dội. Làn đạn điên cuồng từ lỗ châu mai quét đại liên ra như mưa, găm thẳng vào đội hình của ta. Đồng đội của anh lần lượt ngã xuống ngay trước cửa ngõ chiến thắng. Lực lượng xung kích bị chặn đứng lại. Trong giây phút sinh tử ấy, Phan Đình Giót lúc này đã bị thương rất nặng, máu chảy đầm đìa cả vai và ngực. Anh dùng chút sức lực cuối cùng, bò áp sát sườn lô cốt. Anh nâng khẩu súng trường lên bắn vào lỗ châu mai để thu hút hỏa lực về phía mình, tạo cơ hội cho đồng đội ném lựu đạn. Nhưng hỏa lực địch quá mạnh, tiếng súng đại liên vẫn gầm rú điên cuồng. Nếu không dập tắt hỏa điểm này, máu của đồng đội sẽ còn chảy, và trận đánh mở màn có nguy cơ thất bại. Nghĩ đến đó, một ý nghĩ phi thường lóe lên trong đầu người chiến sĩ 29 tuổi. Phan Đình Giót rướn người đứng thẳng dậy. Anh hét lớn một tiếng: "Vì độc lập tự do, anh em lao lên!" rồi dùng hết sức bình sinh, lao cả thân mình gầy gò nhưng rắn rỏi vào bịt chặt lỗ châu mai của địch.Làn đạn của kẻ thù bị chặn đứng bởi chính lồng ngực đầy nhiệt huyết của người anh hùng. Chớp thời cơ vàng, cả đại đội vang tiếng hò reo như triều dâng thác đổ, vượt qua hỏa điểm, xông lên tiêu diệt hoàn toàn căn cứ Him Lam, giành thắng lợi vang dội cho trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ.

Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng hành động của anh đã trở thành một cú hích tinh thần mạnh mẽ, cổ vũ hàng vạn chiến sĩ Điện Biên năm ấy "gan không núm, chí không mòn" để làm nên một chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Bài học cho thế hệ hôm nay: Câu chuyện về Anh hùng Phan Đình Giót tại trang “Câu chuyện thời hoa lửa” là một lời nhắc nhở sâu sắc đến thế hệ trẻ ngày nay:

Sự dũng cảm vô điều kiện: Khi Tổ quốc lâm nguy, người trẻ thời ấy sẵn sàng hy sinh cả tính mạng, lấy chính thân mình làm lá chắn bảo vệ đồng đội, bảo vệ giang sơn.

Trân trọng giá trị hòa bình: Mỗi tấc đất ta đang đi, mỗi bầu không khí hòa bình ta đang hít thở ngày hôm nay đều được đổi bằng máu xương và lòng quả cảm phi thường của những người đi trước.

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, vết tích chiến tranh tại đồi Him Lam đã được thay thế bằng những cánh đồng mướp đắng, những con đường trải nhựa phẳng lì. Nhưng tinh thần quyết tử, lồng ngực hiên ngang của anh hùng Phan Đình Giót vẫn luôn là ngọn đuốc rực sáng, thúc giục thế hệ trẻ hôm nay sống có lý tưởng, có trách nhiệm và luôn sẵn sàng cống hiến trí tuệ, sức trẻ để xây dựng một Việt Nam hùng cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phan Đình Giót-Tiếng Thét Bên Lỗ Châu Mai | Câu chuyện thời hoa lửa